[ChanhKien.org]
“Thời tiền sử có những lúc, văn minh nhân loại duy trì được lâu hơn, có lúc ngắn hơn; có văn minh nhân loại duy trì được khá lâu. Mỗi thời kỳ nhân loại có con đường phát triển khoa học đều không giống nhau. Con người hiện nay đứng trong cái khung phát triển của khoa học hiện nay, họ nhận thức không nổi rằng còn có tuyến đường khoa học khác nữa. Trên thực tế khoa học của Trung Quốc cổ đại so với khoa học hiện nay có được truyền từ Âu Châu là hoàn toàn khác hẳn. Trung Quốc cổ đại là họ nhắm thẳng vào nhân thể, sinh mệnh, và vũ trụ mà nghiên cứu trực tiếp. [Những gì] sờ không thấy, nhìn không ra, thì người cổ [đại] đều dám động chạm đến, họ chính là có thể chứng thực sự tồn tại của chúng. Cảm giác của người khi đả tọa luyện công, thăng hoa đến cảm giác mạnh mẽ hơn nữa, cuối cùng không chỉ cảm giác rất mạnh, mà còn có thể động chạm đến chúng, thấy được chúng. Đó chính là khiến những thứ vô hình thăng hoa đến thành hữu hình rồi. Cổ nhân đã đi theo con đường khác, tìm tòi những áo bí của sinh mệnh, quan hệ giữa con người và vũ trụ; là hoàn toàn khác với con đường mà khoa học thực chứng hiện nay đi theo.
Thực ra, mặt trăng là người tiền sử tạo ra, bên trong nó rỗng. Nhân loại tiền sử rất phát triển. Con người hiện nay nói rằng kim tự tháp là người Ai Cập tạo thành, nghiên cứu xem những khối đá ấy là từ đâu chuyển đến; căn bản hoàn toàn không phải như thế. Trên thực tế nó là một loại văn hoá của tiền sử, đã chìm xuống đáy biển. Sau này địa cầu có những biến đổi, nhiều lần các bản khối đại lục đổi chỗ, [và] nó lại nổi lên. Về sau, ở nơi ấy sinh sôi những cư dân mới, dần dần nhận thức ra công hiệu của nó, [rằng] ở bên trong có thể bảo tồn các thứ rất lâu. Như vậy, họ đưa những thi thể người vào trong đó. Kim tự tháp không phải là họ tạo ra, người Ai Cập phát hiện ra nó, lợi dụng nó. Về sau người Ai Cập phỏng theo mà tạo một số kim tự tháp nhỏ. Vậy nên những nhà làm khoa học cũng không rõ ra được.” – (Chuyển Pháp Luân quyển 2 – Giảng Pháp ở Đại Dữ Sơn).
Phát hiện của giáo sư Half
40 năm trước, một giáo sư địa chất người Mỹ tên là Half, đang giảng dạy tại Đại học Chicago, đột nhiên có hứng thú sâu sắc với vài bức ảnh chụp tượng nhân sư.
Trên bề mặt tượng nhân sư có rất nhiều rãnh sâu, tất cả đều chạy ngang, tạo thành nhiều lớp dày đặc. Điều này khiến bức tượng đá cổ kính này trông càng thêm cổ xưa và bí ẩn. Mọi người đều cho rằng hiện tượng kỳ lạ này là do khí hậu khô hạn và những cơn bão sa mạc dữ dội ở Ai Cập cổ đại đã khiến tượng nhân sư bị phong hóa. Từ trước đến nay, cả các nhà Ai Cập học chính thống lẫn các chuyên gia từng đến khảo sát tại thực địa đều tin tưởng tuyệt đối vào lời giải thích này. Cũng không ai nghi ngờ mục đích thực sự của việc xây dựng bức tượng đá này.
Một điều còn đáng kinh ngạc hơn nữa là, không ai có thể đưa ra một lời giải thích thuyết phục cho việc tại sao lại sử dụng hình thức kết hợp kỳ lạ giữa đầu người, thân sư tử, đuôi bò và cánh chim ưng.
Giáo sư Half không phải là một nhà Ai Cập học, thậm chí cũng chẳng biết gì về khảo cổ học. Điều thu hút ông là những rãnh sâu dày đặc trên bề mặt tượng nhân sư. Ông chăm chú nhìn bức ảnh rất lâu, rồi cuối cùng khẳng định: “Những rãnh này được tạo ra do nước mưa xói mòn!”
Là một chuyên gia nghiên cứu trong lĩnh vực địa chất khí tượng, Giáo sư Half có kiến thức rất sâu về xâm thực và phong hóa, tuy nhiên, ông vẫn kinh ngạc trước chính kết luận mà mình đưa ra.
Giáo sư Half quyết định đích thân đến thực địa khảo sát. Ông cùng một vài trợ lý nhanh chóng bay đến Giza, khu du lịch nổi tiếng nhất Ai Cập. Nơi này có cả tượng nhân sư lẫn quần thể kim tự tháp lừng danh thế giới và nhiều di tích cổ khác còn lưu lại từ thời kỳ đỉnh cao của Đệ tam Vương triều Ai Cập cổ đại. Sau một loạt các cuộc khảo sát chi tiết và phân tích cẩn thận các mẫu vật, Giáo sư Half đã xác nhận phán đoán của mình. Ông ngay lập tức tuyên bố với thế giới rằng những rãnh trên tượng nhân sư được tạo ra do nước mưa xói mòn, chứ hoàn toàn không phải do gió và cát bào mòn như các nhà khảo cổ học truyền thống vẫn nghĩ.
Sau khi công trình nghiên cứu của Giáo sư Half được công bố ra thế giới trên tạp chí học thuật thường niên năm ấy, nó đã ngay lập tức vấp phải một loạt những bất bình gay gắt của các học giả Ai Cập, rất nhiều nhà nghiên cứu đã được một phen xôn xao. Các nhà Ai Cập học nhấn mạnh: vào thời Vua Khafre xây dựng kim tự tháp và tượng nhân sư, khí hậu Ai Cập đã vô cùng khô hạn, không thể có mưa dồi dào quanh năm, và càng không thể xảy ra hiện tượng nước mưa xói mòn tượng đá. Hơn nữa, đối với một người không hề am hiểu về Ai Cập học, mọi lập luận của ông ấy về tượng nhân sư đều có thể bị bỏ qua. Đối mặt với những lời chỉ trích dồn dập và sự thiếu cảm thông, Giáo sư Half vẫn giữ được bình tĩnh vì ông đã lường trước điều này. Nhưng dù thế nào đi nữa, ông vẫn quyết tâm công bố phát hiện của mình, bởi đó là thái độ nghiêm túc của một nhà khoa học đang thách thức “quyền uy”. Ông nói: “Tôi đang đối xử với khoa học bằng một thái độ khoa học, xin các vị cũng hãy đối xử một cách khoa học với phát hiện của tôi”.
Nhưng mọi việc lại không như mong muốn, thỉnh cầu của Giáo sư Half bị mọi người phớt lờ. Giữa làn sóng chỉ trích, ông vô cùng đau khổ, cuối cùng mắc bệnh tâm thần rồi thương tâm thay, tự kết thúc cuộc đời trong uất ức.
Khi người đời một lần nữa hướng ánh mắt về tượng nhân sư, họ đột nhiên phát hiện ra rằng bức tượng cổ kính và bí ẩn ấy vẫn còn rất nhiều bí mật mà chúng ta chưa biết hết. Nếu dựa theo quan điểm của Giáo sư Half, bức tượng nhân sư này phải được xây dựng vào thời kỳ mà lục địa Bắc Phi còn có rừng mưa nhiệt đới rậm rạp. Và theo ước tính niên đại địa chất, thời kỳ đó phải cách đây 10.000 năm!
(Trích từ “Cung điện của các vị Thần”, tập 7)
Dịch từ: www.zhengjian.org/node/8521
