Trang chủ Right arrow Khoa học Right arrow Bí ẩn khoa học

Loạt bài về nền văn minh tiền sử - Kim tự tháp Ai Cập (25): Lịch Sao Thiên Lang

11-02-2026

[ChanhKien.org]

“Thời tiền sử có những lúc, văn minh nhân loại duy trì được lâu hơn, có lúc ngắn hơn; có văn minh nhân loại duy trì được khá lâu. Mỗi thời kỳ nhân loại có con đường phát triển khoa học đều không giống nhau. Con người hiện nay đứng trong cái khung phát triển của khoa học hiện nay, họ nhận thức không nổi rằng còn có tuyến đường khoa học khác nữa. Trên thực tế khoa học của Trung Quốc cổ đại so với khoa học hiện nay có được truyền từ Âu Châu là hoàn toàn khác hẳn. Trung Quốc cổ đại là họ nhắm thẳng vào nhân thể, sinh mệnh, và vũ trụ mà nghiên cứu trực tiếp. [Những gì] sờ không thấy, nhìn không ra, thì người cổ [đại] đều dám động chạm đến, họ chính là có thể chứng thực sự tồn tại của chúng. Cảm giác của người khi đả tọa luyện công, thăng hoa đến cảm giác mạnh mẽ hơn nữa, cuối cùng không chỉ cảm giác rất mạnh, mà còn có thể động chạm đến chúng, thấy được chúng. Đó chính là khiến những thứ vô hình thăng hoa đến thành hữu hình rồi. Cổ nhân đã đi theo con đường khác, tìm tòi những áo bí của sinh mệnh, quan hệ giữa con người và vũ trụ; là hoàn toàn khác với con đường mà khoa học thực chứng hiện nay đi theo.

Thực ra, mặt trăng là người tiền sử tạo ra, bên trong nó rỗng. Nhân loại tiền sử rất phát triển. Con người hiện nay nói rằng kim tự tháp là người Ai Cập tạo thành, nghiên cứu xem những khối đá ấy là từ đâu chuyển đến; căn bản hoàn toàn không phải như thế. Trên thực tế nó là một loại văn hoá của tiền sử, đã chìm xuống đáy biển. Sau này địa cầu có những biến đổi, nhiều lần các bản khối đại lục đổi chỗ, [và] nó lại nổi lên. Về sau, ở nơi ấy sinh sôi những cư dân mới, dần dần nhận thức ra công hiệu của nó, [rằng] ở bên trong có thể bảo tồn các thứ rất lâu. Như vậy, họ đưa những thi thể người vào trong đó. Kim tự tháp không phải là họ tạo ra, người Ai Cập phát hiện ra nó, lợi dụng nó. Về sau người Ai Cập phỏng theo mà tạo một số kim tự tháp nhỏ. Vậy nên những nhà làm khoa học cũng không rõ ra được.” (Chuyển Pháp Luân quyển 2 – Giảng Pháp ở Đại Dữ Sơn)

Những di tích từ các nền văn minh cổ đại được phát hiện trên thế giới từ lâu đã đủ để thay đổi sách giáo khoa hiện nay. Sự huy hoàng của nền văn minh tiền sử đã vượt xa khoa học kỹ thuật hiện đại. Con người không phải tiến hóa mà đang thoái hóa. Nhận thức của người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp dần dần sẽ được người đời lý giải. Bài viết dưới đây không phải là quan điểm của người tu luyện, nhưng đủ để thách thức những trói buộc của tư duy truyền thống.

Lịch Sao Thiên Lang

Trong các văn tự khắc trên Kim tự tháp, chúng ta thường có thể thấy một lượng lớn các chữ số thiên văn. Ví dụ, Thần Mặt trời từng thực hiện cuộc du hành “hàng triệu năm” trong vũ trụ tối tăm và không có không khí; hay Thần Trí tuệ Thoth nổi tiếng vì đã đếm số lượng các vì sao trên bầu trời và tiến hành đo đạc trên mặt đất, ông có một sức mạnh thần kỳ, có thể cấp cho các Pharaoh đã chết thêm hàng trăm năm tuổi thọ. Còn Osiris, vị Thần Vĩnh cửu, người thống trị dài lâu, có những năm tháng du hành kéo dài đến hàng triệu năm. Ngoài ra, trong các văn tự còn nhiều lần xuất hiện những cách diễn đạt khó hiểu như “hàng triệu năm tuổi thọ” và “một triệu năm của một triệu năm”, điều này khiến người ta cảm thấy, ở Ai Cập cổ đại, đã có người âm thầm chạm đến sự tồn tại lâu dài và vĩ đại của thời gian.

Từ đó chúng ta có thể suy luận ra, những người soạn viết nên các văn tự trong Kim tự tháp đã có quan niệm về thời gian vô cùng lâu dài như vậy, thì tự nhiên cũng sẽ sở hữu một hệ thống lịch pháp không chỉ tinh vi phức tạp mà còn vô cùng chính xác. Bởi vậy, người Ai Cập cổ đại hẳn cũng giống như người Maya, đều có một loại lịch pháp phức tạp. Nhưng điều kỳ lạ là, sự hiểu biết của người Ai Cập cổ đại về lịch pháp không những không tiến bộ theo dòng thời gian, mà ngược lại còn thoái lùi một cách đáng kể: điều này khiến người ta cảm thấy rằng hệ thống tri thức của họ tuy đã được hoàn thiện từ thời viễn cổ, nhưng cùng với sự bào mòn của thời gian, tri thức ấy cũng dần mai một.

Kim tự tháp được kiến tạo và xây dựng từ góc độ thiên văn học. Sao Thiên Lang (Sirius) là một trong số ít những thiên thể có liên quan đến kim tự tháp, tuy nhiên, chính sự chú ý đặc biệt dành cho Sirius lại khiến người ta cảm thấy khá kỳ lạ. Bởi lẽ, khi quan sát từ thành Memphis, người ta chỉ có thể nhìn thấy ngôi sao này vào lúc sông Nile bắt đầu mùa lũ, trong ánh bình minh mờ mịt sát gần đường chân trời. Ở Ai Cập có một cuốn lịch thư ghi chép rất chi tiết, niên đại vào năm 421 trước Công nguyên. Cuốn lịch này lấy sự xuất hiện của sao Thiên Lang (lần đầu ló dạng là vào ngày 19 tháng 7) làm chuẩn, và áp dụng một khái niệm được gọi là lịch chu kỳ sao Thiên Lang.

Chu kỳ sao Thiên Lang được hiểu là “khoảng thời gian giữa hai lần sao Thiên Lang lại mọc lên ở cùng một vị trí với Mặt Trời”. Vào một mùa nhất định trong năm, ngôi sao này biến mất khỏi bầu trời, rồi lại xuất hiện ở phía đông ngay trước lúc bình minh, trước khi Mặt Trời mọc. Nếu loại bỏ phần thập phân, chu kỳ này được tính toán là 365,25 ngày.

Điều đặc biệt đáng kinh ngạc là, trong số khoảng 2.000 ngôi sao mà chúng ta có thể nhận biết bằng mắt thường, chỉ có duy nhất một ngôi sao mọc cùng lúc với Mặt Trời theo chu kỳ chính xác 365,25 ngày, và đó chính là sao Thiên Lang. Đây cũng chính là kết quả của “Vận động chính xác” (Proper motion – tốc độ chuyển động của ngôi sao này trong vũ trụ) và tuế sai của nó. Đồng thời, trong lịch pháp của Ai Cập cổ đại, người ta đặc biệt quy định ngày mà sao Thiên Lang mọc lên sớm hơn Mặt Trời là Ngày Nguyên đán. Trước đó, tại Heliopolis nơi biên soạn các văn tự Kim tự tháp – người Ai Cập cổ đại đã sớm tính toán được sự xuất hiện của Ngày Nguyên đán này.

Trong các văn tự tại Kim tự tháp, sao Thiên Lang được gọi là “Danh xưng của Năm Mới” (Her name of the new year). Nhiều dấu hiệu cho thấy rằng lịch sao Thiên Lang ít nhất cũng lâu đời ngang với lịch sử của các văn tự trong kim tự tháp, và nguồn gốc của cả hai, không ngoại lệ, đều bị bao phủ trong làn sương mù huyền bí của thời viễn cổ. Trong số đó, điều bí ẩn nhất khiến người ta khó lòng giải đáp chính là: Trong thời kỳ thượng cổ vô cùng xa xăm ấy, rốt cuộc ai đã sử dụng kiến thức khoa học công nghệ cao siêu đến thế để quan sát và ghi chép lại mối quan hệ vô cùng trùng hợp giữa chu kỳ của Mặt trời và chu kỳ sao Thiên Lang, cách nhau chính xác 365,25 ngày? Nhà toán học người Pháp R.A. Schwaller de Lubicz từng phát biểu, chu kỳ của sao Thiên Lang là ”hiện tượng thiên văn ngẫu nhiên hoàn toàn không thể ngờ tới”.

Đối với các nhà khoa học đã phát hiện ra hiện tượng hoàn toàn ngẫu nhiên này, chúng ta không còn lời nào khác ngoài thán phục. Sao Thiên Lang là ngôi sao được chọn vào hệ sao nhị phân này (*), bởi trong vô số các ngôi sao, chỉ có duy nhất nó mới di chuyển theo đúng hướng chính xác với khoảng cách cần thiết. Hiện tượng này con người đã nắm rõ từ 4.000 năm trước, và để khám phá ra nó đòi hỏi phải trải qua một quá trình quan sát thiên thể lâu dài.

Điều mà chúng ta có thể suy luận từ các văn tự Kim tự tháp là: việc quan sát chính xác một cách lâu dài chuyển động của thiên thể, rồi ghi chép lại một cách khoa học, chính là một di sản mà người Ai Cập tiền sử đã nhận được thông qua một sự truyền thừa nào đó.

(Trích từ “Cung điện của các vị Thần”, tập 19)

Ghi chú của người dịch:

Hệ sao nhị phân: là hệ hai ngôi sao, trong đó một ngôi sao quay quanh ngôi sao kia, hoặc cả hai quay quanh cùng một trung tâm.

Dịch từ: www.zhengjian.org/node/8731

« Bài trước

Ban Biên Tập Chánh Kiến

Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác đăng trên ChanhKien.org đều thuộc bản quyền của trang Chánh Kiến. Vui lòng chỉ sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, và cần ghi lại tiêu đề gốc, đường link URL, cũng như dẫn nguồn ChanhKien.org.

Loạt bài