[ChanhKien.org]
“Thời tiền sử có những lúc, văn minh nhân loại duy trì được lâu hơn, có lúc ngắn hơn; có văn minh nhân loại duy trì được khá lâu. Mỗi thời kỳ nhân loại có con đường phát triển khoa học đều không giống nhau. Con người hiện nay đứng trong cái khung phát triển của khoa học hiện nay, họ nhận thức không nổi rằng còn có tuyến đường khoa học khác nữa. Trên thực tế khoa học của Trung Quốc cổ đại so với khoa học hiện nay có được truyền từ Âu Châu là hoàn toàn khác hẳn. Trung Quốc cổ đại là họ nhắm thẳng vào nhân thể, sinh mệnh, và vũ trụ mà nghiên cứu trực tiếp. [Những gì] sờ không thấy, nhìn không ra, thì người cổ [đại] đều dám động chạm đến, họ chính là có thể chứng thực sự tồn tại của chúng. Cảm giác của người khi đả tọa luyện công, thăng hoa đến cảm giác mạnh mẽ hơn nữa, cuối cùng không chỉ cảm giác rất mạnh, mà còn có thể động chạm đến chúng, thấy được chúng. Đó chính là khiến những thứ vô hình thăng hoa đến thành hữu hình rồi. Cổ nhân đã đi theo con đường khác, tìm tòi những áo bí của sinh mệnh, quan hệ giữa con người và vũ trụ; là hoàn toàn khác với con đường mà khoa học thực chứng hiện nay đi theo.
Thực ra, mặt trăng là người tiền sử tạo ra, bên trong nó rỗng. Nhân loại tiền sử rất phát triển. Con người hiện nay nói rằng kim tự tháp là người Ai Cập tạo thành, nghiên cứu xem những khối đá ấy là từ đâu chuyển đến; căn bản hoàn toàn không phải như thế. Trên thực tế nó là một loại văn hoá của tiền sử, đã chìm xuống đáy biển. Sau này địa cầu có những biến đổi, nhiều lần các bản khối đại lục đổi chỗ, [và] nó lại nổi lên. Về sau, ở nơi ấy sinh sôi những cư dân mới, dần dần nhận thức ra công hiệu của nó, [rằng] ở bên trong có thể bảo tồn các thứ rất lâu. Như vậy, họ đưa những thi thể người vào trong đó. Kim tự tháp không phải là họ tạo ra, người Ai Cập phát hiện ra nó, lợi dụng nó. Về sau người Ai Cập phỏng theo mà tạo một số kim tự tháp nhỏ. Vậy nên những nhà làm khoa học cũng không rõ ra được.”– (Chuyển Pháp Luân quyển 2 – Giảng Pháp ở Đại Dữ Sơn)
Những di tích từ các nền văn minh cổ đại được phát hiện trên thế giới từ lâu đã đủ để thay đổi sách giáo khoa hiện nay. Sự huy hoàng của nền văn minh tiền sử đã vượt xa khoa học kỹ thuật hiện đại. Con người không phải tiến hóa mà đang thoái hóa. Nhận thức của người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp dần dần sẽ được người đời lý giải. Bài viết dưới đây không phải là quan điểm của người tu luyện, nhưng đủ để thách thức những trói buộc của tư duy truyền thống.
——-
Bí ẩn chưa được giải đáp
Năm 1963, các nhà sinh vật học tại Đại học Oklahoma đã khẳng định: các tế bào da trên thi hài Công chúa Ai Cập Menna, người đã qua đời hàng nghìn năm, vẫn còn sức sống.
Điều khiến người ta rùng mình nhất là tuyên bố của Tiến sĩ Masu, nhà khảo cổ Ai Cập: sau bốn tháng khai quật, khi ông mở cánh cửa đá của một ngôi mộ cổ ở độ sâu 27 feet dưới Thung lũng Các Vị Vua, một con mèo xám to, toàn thân phủ đầy bụi, lưng cong lên, gầm gừ và dữ tợn lao thẳng vào mọi người. Vài giờ sau, con mèo chết trong phòng thí nghiệm. Thế nhưng, nó đã trung thành canh giữ cho chủ nhân suốt tròn 4000 năm.
Có nhà khoa học cho rằng: kết cấu của Kim tự tháp là một khoang cộng hưởng vi sóng tốt, hiệu ứng gia nhiệt từ năng lượng vi sóng có thể tiêu diệt vi khuẩn và khiến thi thể cạn nước; trong khoang này, tác dụng của vi sóng có thể được phát huy tối đa. Nhưng làm sao các vị Pharaoh 4000 năm trước lại biết cách sử dụng vi sóng đây?
Có nhà khoa học cho rằng: bất kỳ công trình kiến trúc nào cũng có thể hấp thụ các loại sóng vũ trụ khác nhau tùy thuộc vào hình dạng bên ngoài của chúng. Đá hoa cương bên trong Kim tự tháp có chức năng như một bộ tích điện (pin sạc), hấp thụ và lưu trữ các loại sóng vũ trụ. Và nguồn năng lượng siêu nhiên được tạo ra bên trong Kim tự tháp chính là kết quả của sự tác động từ sóng vũ trụ. Tuy nhiên, làm thế nào mà các Pharaoh 4000 năm trước lại có thể nhận biết được sóng vũ trụ, lại còn phát hiện ra mối liên hệ giữa sóng vũ trụ và đặc tính của đá?
Đây vẫn là một bí ẩn.
(Trích từ “Cung điện của các vị Thần”, tập 16)
Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/8683
