Phủi sạch phong trần: Độc bộ thời không




Tác giả: Tiểu Liên

[Chanhkien.org] Giới thiệu: Mới đây, tôi tham dự một hôn lễ và gặp nhiều người thân ở đó. Tôi đã không nhận ra nhiều người trong số họ, mặc dù lần cuối chúng tôi gặp nhau mới chỉ cách đây vài năm. Một số người thân của tôi đang phải chịu đựng bệnh tật và trông rất khác. Một số họ thì ở trong trạng thái rất tồi tệ vì các vấn đề gia đình. Thậm chí một người thân của tôi đã thắt cổ tự vẫn! Thế giới quanh ta luôn thay đổi, và người ta có rất nhiều điều để lo lắng. Khi tôi giảng chân tướng Đại Pháp cho họ, một số họ không tin tôi, và một số thì miễn cưỡng đồng ý. Nhưng cũng có một số người thực sự chấp nhận Đại Pháp và thậm chí còn trở thành đệ tử Đại Pháp.

Một người chỉ có thể sống được khoảng 100 năm. Trong suốt cuộc đời, anh ta có thể chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử trọng đại. Con người luôn nói về những điều này. Một số người thậm chí còn viết thành sách để lưu lại cho các thế hệ mai sau. Thời gian và không gian mà trí tuệ con người nhận thức được thật là hữu hạn. Thêm vào đó, vì các chủng quan niệm của con người, nhiều nhận thức chân chính đã bị bóp méo và được lưu lại cho các thế hệ sau này, thậm chí tới hàng trăm năm sau. Những hiện tượng này cho thấy sự thiếu khả năng và vô tri của con người. Thậm chí còn có người “bị lá che mắt nên chẳng thấy rừng”. Họ ngoan cố cho rằng “con người là sinh mệnh có trí tuệ và năng lực cao nhất”. Nhìn từ góc độ người tu luyện, điều này thật nực cười. Chứng kiến những người thân của mình mau chóng già đi chỉ sau vài năm ngắn ngủi, tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, tựa như nước chảy.

Tôi thử lấy ví dụ này: Nếu một cụ già 100 tuổi nhìn thấy một thứ đồ chơi mà ông từng chơi hồi còn nhỏ, ông sẽ có cảm giác phấn khích xen lẫn bùi ngùi. Một ngày nọ, khi đang tản bộ một mình trên con đường nhỏ, tôi bỗng nhiên trông thấy một cục đá. Nó nằm ngay gần tôi, và tôi nhận ra rằng nó đến từ thượng giới, tại tầng thứ khác với tầng thứ tôi từng ở. Nước mắt chảy dài xuống má tôi. Nhiều ký ức bỗng chốc hiện về. Vì thế tôi đã quyết định đặt bút tả lại cảm giác này.

Có lẽ các đồ trang sức vàng bạc trong tay chúng ta, hoặc những vật dụng khác là đã từng được chúng ta nhìn thấy hay sử dụng khi chúng ta chuyển sinh xuống các tầng thứ thấp hơn trong những đời trước. Chúng đến từ những tầng thứ bị giải thể trong vô số vụ nổ vũ trụ. Sau đó, Thần đã mang chúng đến địa cầu, mục đích là cấp cho nhân loại tài nguyên phong phú để họ sử dụng. Ý nghĩa sâu xa hơn nữa, đó là chúng được sử dụng để làm nền cho sự hồng truyền của Đại Pháp ngày nay. Ngoài ra, các đệ tử Đại Pháp hoàn toàn có thể trở về làm các sinh mệnh thượng giới, do vậy những thứ này cũng được trở lại thượng giới cùng với họ, đây cũng là một chủng hình thức thăng hoa và quá trình đề cao. Để tôi lấy một ví dụ khác. Mỏ ngọc Hòa Điền ở tỉnh Tân Cương, Trung Quốc là bắt nguồn từ rất nhiều tiên đài tại một tầng thứ trên thượng giới. Sau này tầng thứ thượng giới ấy bị tiêu hủy, và các tiên đài này bị rải xuống khắp nhân gian (hay có thể nói rằng chúng được Thần mang đến nhân gian) và trở thành loại ngọc cực kỳ nổi tiếng ấy. Tôi đã từng trông thấy chúng rất nhiều lần khi tôi còn ở trên thượng giới. Tôi cũng từng thấy chúng khi luân hồi chuyển sinh nơi nhân gian (tôi đã đề cập đến trong các bài viết trước, xin xem: Câu chuyện có thật về luân hồi: Thông linh bảo ngọc).

Vạn vật đều có sinh mệnh. Khi dần dần phá trừ cái “mê” này, chúng ta sẽ có cảm giác “bước đi một mình giữa thời không” (độc bộ thời không). Mỗi cá nhân đều có cảnh giới và tầng thứ của riêng mình, vì thế mỗi người đều có nhận thức và cảm ngộ riêng về mỗi sự vật. Hãy trân quý mỗi đồ vật chúng ta gặp phải, cho dù chúng có phương thức biểu hiện như thế nào. Rất có khả năng chúng đã phải trải qua gian nan vô hạn trong nhiều kiếp để được ở đây với chúng ta. Hãy luôn giữ tâm từ bi và cứu độ tất cả!

Dịch từ:

http://www.zhengjian.org/zj/articles/2005/12/16/34965.html
http://pureinsight.org/node/3890

Share

Ngày đăng: 18-12-2010