Giải mã “Tây Du Ký” (6): Chín chín tám mươi mốt nạn của Đường Tăng



Tác giả: Thu Cứu Tàn Duyên

 

[ChanhKien.org] Tiếp theo phần 5

Chúng ta hãy nhìn lại một chút một số nạn đầu tiên trong 81 nạn của Đường Tăng:

Nạn thứ nhất: Phải đọa đầu thai

Nạn thứ hai: Mới lọt lòng, gần bị giết

Nạn thứ ba: Bị thả trôi sông

Nạn thứ tư: Tìm mẹ trả thù cha

Nạn thứ năm: Mới ra khỏi thành gặp cọp

Nạn thứ sáu: Sa hầm, chết kẻ theo

Nạn thứ bảy: Qua núi Song Xa

Nạn thứ tám: Tại núi Lưỡng Giới

Chúng ta ngạc nhiên phát hiện ra rằng, từ trước khi được Vua Đường phái đi Tây Thiên thỉnh kinh, cuộc đời của Đường Tăng sớm đã được định ra là một đời tu luyện!

Nạn đầu tiên lại là Kim Thiền Tử năm đó bị đọa hạ thế, cũng chính là rời xa thiên quốc, chính là bắt đầu tu luyện, thì đã xác định rằng sau này ông phải đi con đường quay trở lại thiên giới.

Nạn thứ hai là khi vừa mới ra đời thì đã suýt bị kẻ thù giết cha làm chết chìm.

Nạn thứ ba là mẫu thân bị kẻ thù ép buộc phải bỏ Đường Tăng vào giỏ gỗ thả trôi sông, cuối cùng trôi đến dưới chân núi Kim Sơn, được cứu vào chùa, từ nhỏ đã trở thành tăng.

Hóa ra tất cả mọi thứ đều đã được định trong mệnh rồi!

Đọc đến đây, nước mắt của tôi không ngừng tuôn rơi. Sư phụ vì để chúng ta tương lai có thể quay về nhà ở trên thiên thượng, khi từ trên thiên thượng hạ xuống đã bắt đầu từng chút từng chút coi sóc chúng ta.

Nhìn lại cuộc đời của bản thân tôi cũng đã từng xảy ra rất nhiều sự việc khó lý giải.

Khi tôi ra đời, mẹ tôi khi ấy đã bốn mươi mấy tuổi, anh trai của tôi vừa mới cưới vợ, tại thời điểm đó mẹ đã sinh ra tôi. Mẹ cảm thấy có chút xấu hổ, nên định mang tôi đến bồn nước tiểu trong thôn để dìm chết đi. Do chị hai của tôi cảm thấy tôi rất đáng thương nên đã ngăn cản mẹ tôi, chị đổ nước ấm vào nắp bình nước bón cho tôi uống, tôi mới sống lại. Sau này tôi nghe chị hai và người trong gia đình kể lại như vậy. Trước đây tôi vẫn tự cảm thấy uất ức, mình vừa sinh ra đã bị mẹ đẻ vứt bỏ, rất nhiều năm về sau tôi vẫn luôn có cảm giác mình là trẻ mồ côi. Bây giờ tôi mới hiểu ra, mọi thứ đều là số kiếp trong nạn.

Lúc còn nhỏ, tôi đã mơ một giấc mơ rất nhiều lần, tôi thường mơ thấy tôi từ một nơi rất cao rơi xuống, rơi mãi, rơi mãi, cứ rơi mà không đến đáy, cảm giác rơi xuống rất khó chịu, rồi giật mình tỉnh dậy. Sau khi tỉnh lại tôi cũng chưa từng kể chuyện này với người nhà, chỉ là có cảm giác hơi sợ hãi. Lúc nhỏ tôi đã rất nhiều lần mơ giấc mơ này, đây là giấc mộng ảnh hưởng đến cả cuộc đời tôi. Dạo gần đây tôi đã kể việc này cho cháu trai của mình, nó cũng nói lúc nhỏ cũng mơ giấc mơ giống tôi. Bây giờ tôi mới hiểu ra, đó là một chút ký ức còn sót lại khi xuyên qua tầng tầng thương khung vũ trụ từ thiên thượng đến đây. Khi tôi còn nhỏ, Sư phụ đã khai mở chút ký ức này cho tôi, để tôi không được quên mình đã từ nơi thiên thượng rất cao tới đây, nơi đó mới là quê nhà thực sự của bản thân mình.

Nghĩ đến những việc này, quyết tâm tu luyện của tôi dường như càng thêm kiên định. Khổng Tử nói “Ngũ thập nhi tri thiên mệnh (Nghĩa là khi người ta 50 tuổi mới hiểu được mệnh của trời)”, mỗi đệ tử Đại Pháp hôm nay đều biết vận mệnh của mình, đó chính là chúng ta cũng giống như Đường Tăng trong Tây Du Ký, trời sinh ra đã là cuộc đời tu luyện. Tất cả những điều này chính là số mệnh của bản thân, cũng là sứ mệnh cuộc đời của bản thân, đồ đệ Đại Pháp phải đi hết con đường tu luyện chín chín tám mươi mốt nạn của mình, trợ sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Đến ngày đó mây mờ sẽ tan đi, tự nhiên viên mãn theo Sư phụ trở về.

 

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/72953


Ngày đăng: 28-06-2020