Loạt bài kỷ niệm 27 năm Pháp Luân Công phản đối cuộc bức hại 20/7 (Kỳ 1)

Tác giả: Đường Bá Dung

[ChanhKien.org]

Năm 2025, tối 17/7, khoảng 1.500 học viên Pháp Luân Công đã tổ chức lễ thắp nến tưởng niệm tại Quảng trường Quốc gia (National Mall) ở thủ đô Washington, D.C., Hoa Kỳ. (Ảnh: Đới Binh/The Epoch Times)

Ngày 20/7 năm nay đánh dấu tròn 27 năm kể từ khi cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân ra lệnh đàn áp phong trào Pháp Luân Công. Cuộc bức hại này rốt cuộc đã gây ra bao nhiêu thương vong? Minh Huệ Net (Minghui.org) – trang web do các học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại thành lập, chuyên ghi nhận sự thật về cuộc bức hại tại Trung Quốc đại lục – đã đưa ra một câu trả lời lạnh lùng đến mức gần như tàn nhẫn: Tính đến tháng 6/2026, thông qua các kênh dân sự đã xác minh được tổng cộng 5.359 trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bức hại đến chết, với đầy đủ họ tên và danh tính [1].

Đây là một con số vẫn đang không ngừng tăng lên. Đằng sau con số ấy là những cái tên cụ thể, những gia đình cụ thể, cùng một bi kịch cho đến nay vẫn còn chưa hạ màn.

Những bản “báo cáo tổng hợp” hằng tháng gây rúng động

Tháng 3 năm nay, Minh Huệ Net công bố bản thống kê hằng tháng với tiêu đề “Ghi nhận 43 học viên Pháp Luân Công bị kết án tù phi pháp trong tháng 3”. Đây là công việc thường kỳ của trang web này – tổng hợp, xác minh và công bố các trường hợp bị kết án oan được ghi nhận rải rác từ khắp nơi trên cả nước Trung Quốc trong tháng. Trong số 43 cái tên ấy, hoàn cảnh của 2 người đặc biệt khiến người ta xót xa.

Bà Tống Thụy Hương, 74 tuổi, ở huyện Triệu Châu, thành phố Đại Khánh, tỉnh Hắc Long Giang, cả đời gắn bó với ruộng đồng. Năm 1998, bà bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, bệnh dạ dày và u xơ tử cung đeo bám nhiều năm đều khỏi hẳn mà không cần dùng thuốc. Tận mắt chứng kiến “kỳ tích” này, những người thân trong gia đình bà cũng lần lượt bước vào tu luyện. Bà Tống vốn ngỡ rằng mình có thể mang theo niềm vui tái sinh này để yên bình đi hết quãng đời còn lại. Thế nhưng số phận đã không cho bà cơ hội đó – chồng và em trai bà lần lượt bị ĐCSTQ bức hại đến chết. Tháng 3 năm nay, ở tuổi 74, bà lại bị tòa án địa phương kết án oan 2 năm 6 tháng tù vì “giảng chân tướng Pháp Luân Công”, đồng thời bị cưỡng ép nộp phạt 16.000 nhân dân tệ [2].

Cũng trong báo cáo thống kê này còn ghi lại trường hợp của ông Vương Truyền Văn, 90 tuổi, ở thành phố Tế Nam. “Tội trạng” của ông chỉ đơn giản là trò chuyện với người bên cạnh về Pháp Luân Công trên một chuyến xe buýt. Chỉ vì một câu chuyện phiếm như thế, ông đã bị vu khống, kết án oan 2 năm tù giam và bị phạt tiền 3.000 nhân dân tệ [2].

Cái chết bị nhấn nút tăng tốc

Trong số hơn 5.000 trường hợp tử vong được ghi nhận trên trang Minh Huệ, điều khiến người ta đau lòng nhất là những học viên Pháp Luân Công bị cướp đi sinh mạng một cách chóng vánh trong oan khuất.

Tháng 6 năm nay, bà Vương Ngạn Phong, 84 tuổi, ở Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, bị áp giải thẳng từ trại tạm giam đến Nhà tù Nữ Thẩm Dương để tiếp tục chấp hành phần án tù còn lại [3]. Cũng trong tháng 6, bà Hồ Thượng Tú, một công chức ở quận Tân Châu, thành phố Vũ Hán, đã tu luyện Pháp Luân Công hơn 20 năm, luôn khỏe mạnh và không có bệnh lý nền. Chỉ dựa vào một lời “tố giác không thể kiểm chứng”, cảnh sát địa phương đã cưỡng chế đưa bà đi. Ngay trong ngày bị bắt, bà Hồ đột ngột qua đời [4]. Cho đến nay, thi thể của bà vẫn được giữ tại nhà tang lễ. Gia đình nhiều lần yêu cầu làm rõ sự việc và đòi lại công bằng nhưng vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào.

Bàng Huân, phát thanh viên trẻ của Đài Phát thanh Nhân dân Tứ Xuyên và là một học viên Pháp Luân Công, bị bắt cóc vào tháng 7/2020 và bị kết án oan 5 năm tù. Ngày 14/6/2022, anh bị chuyển đến Nhà tù Gia Châu ở Lạc Sơn, tỉnh Tứ Xuyên. Chỉ 5 tháng sau, vào ngày 2/12/2022, anh đã bị bức hại đến chết trong nhà tù khi mới 30 tuổi. Người thân phát hiện thi thể anh đầy thương tích, trên môi vẫn còn vết máu [5].

Năm 2022, ngày 2/12, học viên Pháp Luân Công Bàng Huân bị đánh đập đến chết. Thi thể anh loang lổ những vết bầm tím. (Ảnh tổng hợp/The Epoch Times)

Khương Dũng, người ở thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, là một học viên Pháp Luân Công. Tháng 6/2021, anh bị bắt cóc và vu khống, sau đó bị kết án phi pháp 8,5 năm tù giam. Đến tháng 10/2022, gia đình bất ngờ nhận được giấy báo tình trạng nguy kịch từ bệnh viện – lúc này tính từ thời điểm anh bị đưa vào tù mới chỉ hơn một năm. Gia đình của anh đã chạy vạy khắp nơi, nhiều lần đề nghị Cục Quản lý Nhà tù cho phép anh được bảo lãnh ra ngoài điều trị, nhưng đều không nhận được hồi đáp. Ngày 23/1/2023, tức mùng 2 Tết Nguyên đán – thời khắc muôn nhà đoàn viên – anh Khương Dũng qua đời do bị bức hại tại Bệnh viện Công an thành phố Trường Xuân, khi tuổi đời còn rất trẻ, mới chỉ 31 tuổi.

Học viên Pháp Luân Công Khương Dũng ở thành phố Trường Xuân bị bức hại đến chết chỉ sau 80 ngày bị giam giữ phi pháp tại trại tạm giam. (Minh Huệ Net)

Những người vượt qua “Bức tường Berlin” trên không gian mạng

Minh Huệ Net – trang web do các học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại thành lập với sứ mệnh ghi lại sự thật về cuộc bức hại tại Trung Quốc đại lục – trong nhiều năm qua vẫn kiên trì thống kê các nạn nhân của cuộc bức hại này theo từng vụ việc, từng người và từng tháng. Những con số mà trang web công bố lạnh lùng đến mức gần như tàn khốc.

Chỉ tính riêng 2 tháng đầu năm 2026, theo thống kê chưa đầy đủ của Minh Huệ Net, ít nhất 72 học viên Pháp Luân Công bị kết án phi pháp; 796 học viên bị bắt cóc hoặc sách nhiễu; 20 học viên bị bức hại đến chết; 7 học viên bị đưa vào các lớp tẩy não; ngoài ra còn có 7 học viên buộc phải sống lưu vong, có nhà mà không thể về.

Tháng 3 năm nay, Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF) đã công bố báo cáo thường niên, dẫn số liệu từ Minh Huệ Net cho biết chỉ riêng trong năm 2025 đã ghi nhận thêm ít nhất 152 trường hợp học viên bị bức hại đến chết hoặc qua đời trong oan khuất, cùng với 751 người bị kết án phi pháp. [6]

Vì sao những con số này luôn được nhấn mạnh là “thống kê chưa đầy đủ”, “mang tính bảo thủ”? Bởi dưới sự phong tỏa thông tin của ĐCSTQ, phần lớn các vụ bức hại hoàn toàn không thể vượt ra khỏi những bức tường khép kín. Một trường hợp tử vong thường phải trải qua quá trình người thân nhiều lần tìm cách liên lạc, truyền tin qua nhiều khâu trung gian bằng những phương thức hết sức bí mật mới có thể đến được hải ngoại, rồi tiếp tục được các tình nguyện viên của Minh Huệ Net xác minh, tổng hợp và công bố. Có thể nói, phía sau mỗi cái tên được ghi nhận rất có thể còn có nhiều cái tên khác chưa từng được ghi lại, mãi mãi chìm trong im lặng sau song sắt.

Nếu không có Minh Huệ Net, tất cả những góc khuất ấy có lẽ sẽ mãi bị khóa kín sau những bức tường ở Trung Quốc đại lục, trở thành một chương lịch sử khác bị bộ máy tuyên truyền của chính quyền xóa bỏ hoàn toàn.

ĐCSTQ đã xây dựng hệ thống kiểm duyệt và giám sát Internet lớn nhất và tinh vi nhất thế giới, thường được giới học thuật và truyền thông gọi là “Vạn lý Tường lửa” (Great Firewall). Thế nhưng suốt 27 năm qua, vô số học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc đại lục chưa từng quen biết nhau vẫn chấp nhận mạo hiểm đối mặt với nguy cơ bị giám sát, bị tố giác, hoặc bị kết thêm các tội danh như “tiết lộ bí mật quốc gia” hay “lật đổ chính quyền nhà nước”, để chuyển từng cái tên có thật, từng bức ảnh bản án, từng lời kể về các hình thức tra tấn trong tù vượt qua nhiều lớp mã hóa và trung gian, đến đầu bên kia của Trái Đất.

Trong khi đó, các tình nguyện viên của Minh Huệ Net ở hải ngoại đảm nhận một sứ mệnh khác: liên tục xác minh tính xác thực của từng đầu mối thông tin, đối chiếu chéo địa điểm xảy ra vụ việc, người liên quan và số hiệu bản án. Họ chấp nhận trì hoãn việc công bố thông tin nhiều tháng, còn hơn để lọt bất kỳ thông tin nào chưa được kiểm chứng. Chính thái độ thận trọng gần như khắt khe ấy đã khiến số liệu thống kê của Minh Huệ Net nhiều năm qua được các tổ chức quốc tế, trong đó có Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ và các cơ quan nhân quyền của Liên Hợp Quốc, trích dẫn và sử dụng.

Đó là một cuộc chiến không có khói súng nhưng cũng đầy hiểm nguy. Người chuyển đi một bức ảnh có thể vì thế mà mất tự do; người xác minh một vụ việc có thể bị quy chụp là “thế lực thù địch ở nước ngoài”.

Trong suốt 27 năm qua, nhiều học viên Pháp Luân Công đã bị bắt cóc, kết án, thậm chí phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình vì truyền tải những số liệu và thông tin này. Thế nhưng mạng lưới thu thập thông tin và chứng cứ do đông đảo học viên tại Trung Quốc đại lục tự phát xây dựng chưa từng gián đoạn dù chỉ một ngày.

Cỗ máy tội ác quốc gia phía sau những con số lạnh lùng

Chống đỡ cho hệ thống bức hại khổng lồ này là cả một bộ máy được ĐCSTQ thiết kế riêng nhằm xóa sổ Pháp Luân Công: nhà tù, trại lao động cưỡng bức, bệnh viện tâm thần, các lớp tẩy não (còn gọi là “Trung tâm giáo dục pháp chế”) cùng mạng lưới “duy trì ổn định” phủ khắp các khu dân cư trên toàn quốc.

Các cơ quan này phối hợp với nhau tạo thành một mạng lưới dày đặc. Một học viên khi bị tố giác là “chưa từ bỏ tu luyện” thì nhẹ sẽ bị lừa đưa đến lớp tẩy não để cưỡng ép “chuyển hóa” (từ bỏ đức tin); nặng hơn sẽ bị kết án phi pháp và tống vào nhà tù. Nếu vẫn kiên định với tín ngưỡng trong tù, họ có thể bị đưa vào bệnh viện tâm thần và bị tiêm các loại thuốc không rõ nguồn gốc; nếu bị coi là “ngoan cố không cải biến”, thậm chí còn có thể bị bí mật giam giữ trong các “nhà tù đen” không thấy ánh mặt trời.

Đồng thời, cuộc bức hại này chưa bao giờ chỉ nhằm vào bản thân học viên. Liên lụy người thân và con cái luôn là một trong những biện pháp gây sức ép quen thuộc của ĐCSTQ. Theo thống kê, chỉ trong 2 tháng đầu năm 2026, riêng các học viên bị kết án phi pháp đã khiến gần một nghìn gia đình rơi vào cảnh ly tán, tan cửa nát nhà.

Nhiều báo cáo điều tra và lời chứng của các nhân chứng cho thấy trong hệ thống nhà tù của ĐCSTQ từ lâu đã tồn tại một bộ phương châm đàn áp được cho là do Giang Trạch Dân truyền đạt nội bộ: “Bôi nhọ thanh danh, hủy hoại thân thể, vắt kiệt tài chính”, cùng với mệnh lệnh mật: “Đánh chết thì coi như tự sát, không phải chịu trách nhiệm” [7]. Điều đó có nghĩa là những hành vi bạo lực mà những kẻ thực thi gây ra với các học viên Pháp Luân Công không phải là những hành vi cá biệt, mà là một cỗ máy nhà nước vận hành có hệ thống từ trên xuống dưới suốt 27 năm.

Đứng sau toàn bộ cỗ máy này là một tổ chức nội bộ được gọi là “Phòng 610”, tên đầy đủ là “Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng ngừa và Xử lý các vấn đề tà giáo”, được thành lập ngày 10/6/1999 nên có tên gọi “610”. Nhiều báo cáo điều tra và tài liệu nghiên cứu cho thấy đây không phải là một cơ quan nhà nước chính thức được thành lập theo Hiến pháp hay bất kỳ đạo luật nào của Trung Quốc, mà là một bộ máy chuyên trách do chính Giang Trạch Dân ra lệnh thành lập nhằm phát động cuộc bức hại này, với quyền lực vượt lên trên công an, viện kiểm sát, tòa án và hệ thống tư pháp [7]. Một số học giả nghiên cứu về hệ thống chính trị – pháp luật Trung Quốc ví tính chất của tổ chức này với “Tiểu ban Cách mạng Văn hóa Trung ương” thời Cách mạng Văn hóa. Theo các tài liệu nghiên cứu, trong quá trình xử lý các vụ việc liên quan đến Pháp Luân Công, các ủy ban chính pháp, cơ quan công an, tòa án và hệ thống nhà tù ở mọi cấp đều phải báo cáo và chịu sự chỉ đạo của “Phòng 610” – việc có bắt hay không, có kết án hay không, kết án bao nhiêu năm, phần lớn đều do cơ quan không có địa vị pháp lý này quyết định.

Kết luận

Tính đến thời điểm bài viết được đăng, phía ĐCSTQ vẫn chưa đưa ra phản hồi với những số liệu thống kê mới nhất do Minh Huệ Net công bố.

Bà Tống Thụy Hương vẫn chưa ngừng nói lên sự thật. Những cái tên như Bàng Huân và Khương Dũng vẫn tiếp tục được Minh Huệ Net ghi lại từng chi tiết một. Và trên khắp Trung Quốc đại lục, vẫn còn những học viên mạo hiểm vượt qua hiểm nguy để chuyển đi từng thông tin chân thực vượt qua bức tường vô hình ấy. Con số 5.359 – đó mới chỉ là con số mà thế giới bên ngoài biết đến cho đến thời điểm hiện tại. Không một ai biết được còn bao nhiêu cái tên khác chưa thể được truyền ra ngoài, vẫn đang lặng lẽ chìm trong một góc khuất nào đó.

(Theo The Epoch Times)

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/303440