Tác giả: Tổ nghiên cứu Nhân vật thiên cổ anh hùng của Văn hóa Thần truyền huy hoàng 5000 năm
[ChanhKien.org]
Coi cái chết nhẹ tựa lông hồng
Hôm xảy ra chính biến, Trương Học Lương đến gặp Tưởng Giới Thạch. Tưởng Giới Thạch chất vấn ông ta về thái độ với sự kiện binh biến, Trương nói dối là không biết trước sự việc. Tưởng Giới Thạch nói: “Nếu anh không biết trước tình hình, thì nên lập tức đưa tôi hồi kinh hoặc đến Lạc Dương, thì sự việc còn có thể cứu vãn.” Trương muốn Tưởng Giới Thạch đồng ý các điều kiện của ông ta thì mới thả người. Tưởng Giới Thạch lập tức dùng ngôn từ chính nghĩa khiển trách hành vi phản bội của Trương, muốn ông ta “lập tức xử bắn ta đi, ngoài ra không còn gì để nói nữa”. Trương lại uy hiếp bằng việc “đưa ra nhân dân xét xử”. Tưởng Giới Thạch phẫn nộ cực điểm: “Ta dẫu có chết, đầu có bị chém, tứ chi có bị tàn phế, nhưng phẩm cách và chính khí của dân tộc Trung Hoa phải giữ vững.” Tưởng Giới Thạch muốn Trương Học Lương phải lựa chọn: Lập tức thả ông hoặc bắn chết ngay tại chỗ. Trương Học Lương nhất thời không biết giải quyết như thế nào.
“Cho đến ngày thứ ba, hắn (Trương Học Lương) mới úp úp mở mở, nửa khuyên nửa cầu nói ra tám điều kiện mà bọn hắn đã quyết định sau khi bàn bạc, cũng nói chỉ cần ta đồng ý ký một chữ, hắn liền lập tức đích thân đưa ta về [Nam] Kinh. Ta bèn nói với hắn, vô luận ngươi nói ra lời cầu xin êm tai như thế nào, với hành động bắt cóc uy hiếp của ngươi tại Tây An, ngươi đã tuyệt không còn đường thương thảo. Thế nhưng ta cũng biết, dù nhóm của Trương có hối hận, nhưng chủ mưu lại là bọn phỉ cộng, tất cho rằng đây là cơ hội nghìn năm có một, cũng chính là vấn đề sống còn của băng đảng này, nếu không ép ta chấp nhận điều kiện của chúng, thì ắt sẽ dồn ta vào chỗ chết. Ta vào lúc này, chỉ có hạ quyết tâm hy sinh vì nghĩa, trước sau đều cự tuyệt cùng bọn phản nghịch trao đổi bất cứ điều kiện chính trị gì.”
Tình cảnh Tưởng Giới Thạch lúc đó như rơi vào hang hùm miệng sói, cửu tử nhất sinh. Ông biết cơ hội để bản thân sống sót trở về rất thấp. Ngày 20/12, ngày thứ tám sau trận phản loạn, Tống Tử Văn đến Tây An gặp Tưởng Giới Thạch. Tưởng Giới Thạch đã viết di chúc cho lần lượt toàn thể quốc dân, vợ và hai người con trai. Ông hy vọng Mỹ Linh xem Kinh Quốc và Vĩ Quốc như con ruột, cũng muốn các con hiếu thuận phục tùng mẹ kế; cũng muốn Tử Văn truyền lời tới Mỹ Linh, nhất định không được đến Tây An. Ông nói với Tống Tử Văn: “Lúc này nếu không cấp tốc tiến binh, thì không thể cứu quốc gia khỏi hiểm nguy.” Hơn nữa, ông còn nói về kế sách tiến binh với Tống Tử Văn, để ông ta truyền lời lại cho trung ương. Tưởng Giới Thạch nói: “Chúng ta làm việc, nên hoàn toàn vì việc công, không thể vị tư, nếu như nhanh chóng bao vây được Tây An, thì ta sẽ chuyển nguy thành an, dù có hy sinh cũng nhắm mắt an lòng.” (“Nhật ký nửa tháng ở Tây An”)
Trong di chúc gửi nhân dân cả nước, Tưởng Giới Thạch nói: “Trung Chính không tự bảo trọng vì quốc gia, đi lại ăn ở giản tiện, cho nên phái phản động lợi dụng kẽ hở mê hoặc thuộc cấp mưu hại sinh biến. Nay việc đến mức này, trên có lỗi đối với Quốc Dân Đảng, dưới có lỗi với nhân dân, duy chỉ có thể dùng cái chết để báo đảng đáp dân, mới không hổ thẹn là đảng viên cách mạng mà thôi. Sau khi tôi chết, chính khí Trung Hoa mới được bất tử, dân tộc Trung Hoa cuối cùng mới có ngày được phục hưng.”
Đối mặt việc Tưởng Công coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, ĐCSTQ hết biện pháp, Trương Dương ở vào thế cưỡi hổ khó xuống, việc quốc quân thảo phạt, như tên đã lên dây. Ngày thứ 16, Trương Học Lương hoảng loạn báo cáo Tưởng Giới Thạch, không quân trung ương đã bắt đầu ném bom các cứ điểm như Vị Nam, Hoa Châu. Tưởng Giới Thạch cảm thấy được an ủi, viết trong nhật ký: “Biết trung ương dẹp loạn bình định chính biến, có người chủ trì, như người khách tha hương nghe được tin bình an của gia đình.”
Tống Mỹ Linh không đồng ý dùng quân sự giải quyết biến cố Tây An, ngày thứ hai sau chính biến, bà đã ủy thác cho cố vấn riêng là William Henry Donald người Australia bay đến Tây An gặp mặt Trương Học Lương, tìm kiếm biện pháp giải quyết thích đáng. Vì muốn giải quyết hòa bình, Mỹ Linh đã bất đồng ý kiến với một bộ phận quan chức cấp cao Quốc Dân Đảng, nhưng bà cũng khó mà ngăn trở hành động quân sự. Thậm chí có người chỉ trích bà là nóng lòng cứu chồng, góc nhìn phụ nữ. Mỹ Linh không hề nao núng, vì để giành được hòa bình, cứu lấy cuộc kháng chiến mà Tưởng Giới Thạch lãnh đạo, bà quyết ý tự mình đi Tây An, cùng sống chết với phu quân.
Bất kể là đồng minh hay kẻ thù chính trị của Tưởng Công, mọi người đều biết rằng, nếu không có Tưởng Giới Thạch, Trung Quốc sẽ rơi vào cục diện rối loạn như rắn mất đầu, nội chiến bùng nổ, kẻ ngư ông đắc lợi đương nhiên là Nhật Bản. ĐCSTQ khi ấy vẫn chưa là gì, khi Nhật Bản xâm lược toàn diện, nếu không có Tưởng Giới Thạch lãnh đạo, ĐCSTQ cũng chỉ có thể lựa chọn làm Hán gian hoặc nô lệ mất nước, tuyệt không có năng lực kháng Nhật. Tống Mỹ Linh tin chắc rằng Tưởng Giới Thạch sẽ vượt qua được cái nạn này.
Tưởng Giới Thạch được Thần linh bảo hộ, vượt qua quan sinh tử: “Phu quân tôi đã nói: ‘Tuy anh đã nhiều lần dặn dò em đừng đến Tây An, nhưng anh cảm giác rõ ràng là không cách nào ngăn cản được. Sáng nay đọc Kinh Thánh, vừa hay đọc đến câu: ‘Jehovah nay sẽ có hành động mới, sẽ lệnh cho người phụ nữ bảo vệ người đàn ông’, hôm nay em quả thật đã đến.’ Phu quân đã thuật lại quá trình bị uy hiếp, cũng nói trong khi bị uy hiếp, quyết không hứa hẹn bất cứ điều gì, do vậy yêu cầu tôi đừng khuyên nhủ ký bất cứ văn kiện gì. Tôi bày tỏ: ‘Tôi vốn coi trọng lợi ích quốc gia hơn sự an toàn của phu quân, đừng lo lắng việc tôi có hành động cố khuyên phu quân khuất phục.’” (“Tống Mỹ Linh tự thuật: Hồi ký biến cố Tây An”)
Tưởng Giới Thạch dù chết cũng không thỏa hiệp, “Ngày thứ 22, Tưởng phu nhân đột nhiên tới Tây An, câu đầu tiên tôi nói khi gặp mặt cô ấy là: ‘Mười ngày qua, mỗi ngày bọn phản bội đều dùng các loại thủ đoạn, chỉ yêu cầu tôi ký tên vào các điều kiện, thì sẽ đưa tôi về Nam Kinh, em đến cùng chung hoạn nạn, là vì việc công không phải việc tư, nhất thiết phải lấy quốc gia làm trọng. Nếu như bọn phản bội dùng bất kỳ điều kiện nào để em khuyên can, tất phải nghiêm khắc cự tuyệt. Chúng ta thà chết, cũng không thể đáp ứng.’ Chuyến đi này Tưởng phu nhân đã hạ quyết tâm. Cô ấy trả lời rằng, cô ấy coi trọng nhân cách của tôi hơn mạng sống của tôi, cô ấy sẽ không bao giờ thuyết phục tôi hành động đi ngược lại chí hướng vốn có của mình. Cô ấy chỉ nguyện được sống chết cùng tôi.” (“Liên Xô ở Trung Quốc”)
Sau khi Tống Mỹ Linh đến Tây An, bà khuyên Tưởng Giới Thạch “Thà kháng Nhật chứ đừng chết trong tay giặc”. Anh em nhà họ Tống đại diện Tưởng Giới Thạch đưa ra các điều kiện nhượng bộ với Trương Học Lương và ĐCSTQ, tạm dừng việc vây quét phỉ cộng, cải biến phỉ đỏ, thu nhận vào quân cách mạng quốc dân, dưới sự thống soái của Tưởng Ủy viên trưởng, chuẩn bị kháng Nhật.
Sau sự kiện Tây An, Trương Học Lương tự mình mang roi chịu tội, trên đường bay từ Tây An đến Nam Kinh đã viết thư vĩnh biệt, trong thư tỏ ý có thể tự sát để chuyện của người khác thành công.
Một phần của bức thư đại ý như sau: “Ta thành ý cứu nước, đến bây giờ ngược lại lại thành hại nước. Bình sinh tự khoe là tín nghĩa, không ngờ có ngày hôm nay. Ta là người đau lòng nhất, làm cho bọn tiểu quỷ Nhật Bản khoái trá. Ta không muốn nhìn thấy cảnh mất nước, nguyện tự mình kết liễu, khiến sự việc khác tốt lên, cũng mong mọi người trong nước thức tỉnh lương tâm. Về Tưởng Công, tôi đã nhiều lần trần tình. Thiết nghĩ Tưởng Công thông tuệ hơn người, xin xét đến lời Lương nói, Lương xin khấu đầu ba cái.”
Phần Trương Học Lương dặn dò người thân được tóm lược lại như sau: “Anh (cha) bản tính là người ngay thẳng thô lỗ, có lòng cứu nước, làm việc là có suy nghĩ. Khởi đầu tại Tây Bắc, không như dự định. Mình ta đến Nam Kinh, thỏa mong ước, để cứu nước nhà, gia đình và bản thân. Không được để Chủ nghĩa Đế quốc Nhật Bản đắc ý, không ngờ lại có ngày hôm nay, ta không muốn vì giữ lại cái thân này mà khiến sự tình thay đổi, lại làm mọi chuyện phức tạp hơn. Tuy ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân vì ta mà chết, thì ta cũng phải chịu trách nhiệm, nguyện cho con cháu họ Trương vì nước vì nhà, không bao giờ đội trời chung với Nhật Bản, nguyện đời đời không bao giờ quên, và truyền lại cho tất cả các anh chị em, các con cháu chắt trai gái của tôi.” (“Tài liệu lưu trữ tư nhân quan trọng về Sự biến Tây An do phi công Hyland Lyon thu thập”)
Vào lễ Giáng sinh 25/12/1936, vợ chồng Tưởng Giới Thạch cùng với Trương Học Lương lên máy bay rời khỏi Tây An. Hôm sau thì về đến Nam Kinh. Vị Ủy viên trưởng anh hùng khải hoàn, dân chúng cả nước trên dưới đều vui mừng.
Trong cuốn “Trương Học Lương và Trung Quốc”, nhà sử học Nhật Bản Kazuo Matsumoto có viết: “Kẻ được lợi nhiều nhất trong sự kiện Tây An chính là Đảng Cộng sản Trung Quốc… Nhờ sự kiện Tây An, phỉ đỏ mới được hồi sinh, phát triển mà lấy được thiên hạ.” Đây là sự thật. Xét từ một phương diện khác, Tưởng Giới Thạch gặp dữ hóa lành, cũng là cái may lớn trong sự bất hạnh của Trung Quốc. Thần Phật đã bảo hộ ông vượt qua quan sinh tử. Khi Nhật Bản xâm lược toàn diện Trung Quốc, với khí phách quyết tử, tầm nhìn xa hơn người, ông đã lãnh đạo Trung Quốc đánh thắng trong cuộc chiến bảo vệ đất nước.
Trương Học Lương bắt cóc lãnh tụ, làm binh biến ép thoái vị, đúng là tội chết. Nhưng ông ta đã cầm roi chịu tội, tự thú quy án, đối với thế cục đã không còn đáng ngại. Việc ông ấy quy thuận tại Đông Bắc, lập công lao lớn trong đại chiến Trung Nguyên, đã khiến Tưởng Giới Thạch động lòng trắc ẩn, tha cho tội chết. Tưởng Giới Thạch hậu đãi Trương Học Lương, còn dặn dò Trương Học Lương phải đọc nhiều sách. Trương Học Lương sau này đã viết vào sổ tưởng niệm Tưởng Công rằng, hai người “quan tâm săn sóc, tình như cốt nhục; còn luận về chủ trương chính trị, thì như kẻ thù”.
Trong một buổi lễ chứng đạo vào năm 1937, Tưởng Giới Thạch đã nói: “Biến cố đã yên, người cầm đầu phiến quân đã tự biết vì hành động phá hoại lỗ mãng, để lại di họa cho quốc gia, vô cùng sợ hãi. Nhưng ta tuân theo lời răn của Chúa Jesus tha thứ cho người anh em bảy mươi lần bảy, giúp cho ông ta có cơ hội làm lại cuộc đời.” (“Việc Jesus lâm nạn ban cho ta lời giáo huấn”, 1937)
Đảng Cộng sản Trung Quốc gian trá
Theo tường thuật trong cuốn sách “Tưởng Giới Thạch và Trung Quốc hiện đại” của Jay Taylor, một quan chức ngoại giao của Hoa Kỳ (do Lâm Thiêm Quý dịch): “Khi Chu Ân Lai báo cáo về Diên An, Mao Trạch Đông quả thật không dám tin, cho rằng Tưởng chỉ là buột miệng nói sẽ đảm bảo tạm dừng nội chiến. Ông ta lo lắng kẻ thù lớn này mấy hôm trước rơi vào tay mình, bây giờ không còn bị khống chế sẽ có hành động báo thù nhanh chóng, tàn khốc trên quy mô lớn. Chu Ân Lai nói, Tưởng ‘khả năng sẽ không nuốt lời’. Ông ta nói với giọng châm biếm: Tưởng tự coi mình là nhân vật anh hùng, sẽ nói lời giữ lời, tuy nhiên Chu cho rằng phẩm cách này là tâm hư vinh. Mao Trạch Đông nhớ lại bản thân trước đây cũng chế giễu sự ngây thơ của Tưởng như thế. Mao cho rằng Tưởng giống như AQ, tràn đầy mộng tưởng hão huyền về mỹ đức và sự chân thành của bản thân lẫn truyền thống Trung Quốc. ĐCSTQ chính là có thể lợi dụng triệt để sự ngây thơ này. Đảng cộng sản bề mặt thì nhất mực cung kính, nhưng nội tâm là đang lặng lẽ chờ thời cơ.”
Jay Taylor lại cho rằng: “Tưởng Giới Thạch đích xác là không công khai thừa nhận bất kỳ điều kiện nào, khả năng lớn là có thể nhanh chóng điều động tập hợp đại quân bao vây Diên An. Ba cánh quân lực của ĐCSTQ ở Thiểm Bắc chỉ có khoảng trên dưới 50.000 hồng quân; trong đó chỉ có 29.650 người có súng, mà lại còn không có không quân. Tưởng thống lĩnh đại quân 2.029.000 người, trong đó 300.000 người được huấn luyện kiểu Đức, hơn 80.000 người đã được trang bị vũ khí do Đức chế tạo. Ngoài ra, ông còn có 314 máy bay quân sự, hơn 600 phi công lái chiến đấu cơ. Thậm chí, Snow (nhà báo người Mỹ) nói: ‘Sau khi ông ta thoát khỏi nguy hiểm an toàn, thanh thế ủng hộ cực lớn, chứng tỏ địa vị của ông trong lòng người dân cả nước như Mặt Trời giữa trưa, vượt xa bất kỳ lãnh tụ nào trong lịch sử hiện đại Trung Quốc. Lấy dân ý mà nói, đây chính là thời điểm tốt nhất để phát động tấn công.”
“Nhưng, Tưởng Giới Thạch quả như Chu Ân Lai dự đoán, ông hết lòng giữ vững lời hứa, tạm dừng ‘diệt cộng”. Thậm chí, còn bắt đầu mỗi tháng phát 200.000 đến 300.000 nhân dân tệ cho quân đội ĐCSTQ.” “Ủy ban Trung ương Quốc Dân Đảng từ chối thành lập Mặt trận Thống nhất, nhiều lần nhắc lại rằng phải chống cộng đến cùng. Không ít Ủy viên Trung ương vẫn tin rằng nên hợp tác với Nhật Bản, chứ không phải là hợp tác với Đảng cộng sản, ấy mới là con đường duy nhất khôi phục chủ quyền của Trung Quốc. Nhưng Tưởng Giới Thạch khăng khăng muốn làm, ra lệnh mở cửa giao dịch với căn cứ địa hồng quân ở Tây Bắc, khôi phục một phần các dịch vụ bưu điện.”
Tưởng Giới Thạch bởi vì tin tưởng đảng viên ĐCSTQ cũng là người Trung Quốc, cũng sẽ yêu nước, đã chân thành đối đãi với ĐCSTQ:
“Khi đó quả thực tôi tin tưởng Đảng cộng sản có thành ý ăn năn hối cải, cùng nhau chống giặc. Hơn nữa tôn chỉ thảo phạt bọn phỉ của tôi, luôn cho rằng bọn người của Đảng cộng sản Trung Quốc là người Trung Quốc, tất sẽ yêu Trung Quốc. Chỉ cần chính phủ gia tăng chế tài thích đáng, không khó để bọn họ nghe theo mệnh lệnh; chỉ cần họ từ bỏ bạo động vũ trang, tự có thể cùng các chính đảng khác chung sức hợp tác. Cho nên từ năm 1919 bắt đầu vây quét phỉ, cho đến 1925 thì dừng, phương châm của tôi đối với Đảng cộng sản trước sau là vừa đàn áp vừa nhượng bộ. Tôi cho rằng tuyên ngôn của Đảng cộng sản cùng nhau cứu quốc lần này, chính là hiệu quả thực tế của sự chân thành của chính phủ chúng ta đã cảm hóa được. Khi đó những nhân sĩ trí thức yêu nước thông thường, đều tin rằng đây là chính sách thành công của chính phủ, cũng chính là điềm báo cho thắng lợi của cuộc kháng chiến dân tộc.
“Không ngờ được hành động sau đó của ĐCSTQ, hoàn toàn ngược lại với cam kết. Đây tất nhiên là do tôi đã quá tin tưởng chúng, dẫn đến một thất bại trọng đại, điều này cũng chứng minh bọn Đảng cộng sản rốt cục vẫn là Đảng cộng sản. Bọn họ hoàn toàn không có cái gọi là yêu nước và tình cảm dân tộc. Đảng cộng sản không chỉ là không yêu nước, mà còn rắp tâm bán nước, thậm chí còn vì Liên Xô, ông tổ của chủ nghĩa cộng sản của chúng, dù mất nước diệt chủng cũng không tiếc. Đây là một bài giáo huấn thực tế nghiêm trọng, tuy đối với cá nhân tôi là một sự sỉ nhục vô cùng, nhưng đối với cuộc đấu tranh chống lại cộng sản của thế giới tự do ngày nay, lại không phải không có giá trị.” (“Liên Xô tại Trung Quốc”)
“ĐCSTQ công bố thông cáo mật đến toàn thể đảng viên, tuyên bố làm mặt trận thống nhất chỉ là sách lược, khiến cho đảng vừa có thể kháng Nhật lại có thể khuếch trương thế lực “gấp trăm ngàn lần”. Tưởng cũng xem được tờ thông cáo này, liền viết: Đây rõ ràng là ‘sự gian trá của đảng cộng sản’, nhưng ông cũng chưa công khai bộc lộ quan điểm này, vẫn tiếp tục đối đãi với ĐCSTQ như một người em trung thành. Ông cũng từ bỏ nỗ lực làm suy yếu quân phiệt, dốc toàn bộ tinh thần chuẩn bị kháng Nhật. Ông cần sự đoàn kết của cả nước và sự viện trợ quân sự của Liên Xô.” (“Tưởng Giới Thạch và Trung Quốc hiện đại” của Jay Taylor người Mỹ, do Lâm Thiêm Quý dịch)
ĐCSTQ để thể hiện việc “giữ chữ tín”, tạm dừng cách làm tịch thu đất đai mới, nhưng đất đai đã bị tịch thu trước đó thì không trả lại; tạm dừng tuyên truyền chống lại Quốc Dân Đảng; ủng hộ Chủ nghĩa Tam dân của Tôn Trung Sơn. Nhà báo Edgar Snow quan sát được, những thay đổi này “hoàn toàn không ảnh hưởng đến lý luận cơ bản, phương án hoặc địa vị tự chủ của ĐCSTQ”. Với hết thảy những điều này, trong lòng Tưởng Giới Thạch đều hiểu rất rõ.
(Còn tiếp)
Dịch từ: