Tác giả: Tổ nghiên cứu Nhân vật thiên cổ anh hùng của Văn hóa Thần truyền huy hoàng 5000 năm

[ChanhKien.org]

Tội nhân của dân tộc

Cục Tình báo Quân sự đã biết được tin tình báo về cuộc gặp đầu tiên giữa Lý Khắc Nông và Trương Học Lương vào tháng Ba. Khi đó, Lưu Tông Hán, người đang ẩn mình trong quân đoàn 67 của quân Đông Bắc, đã cung cấp tin tình báo cho Đái Lập, bao gồm cả những nội dung cụ thể trong hiệp định mà hai bên đạt được. Ngay cả “Thư của Chính phủ Xô Viết Trung Quốc và ĐCSTQ gửi toàn thể đồng bào kháng Nhật cứu nước” của ĐCSTQ do Quân đoàn 67 lưu hành nội bộ cũng rơi vào tay Đái Lập.

Đái Lập mang tin tình báo này cho Tưởng Giới Thạch, nhưng Tưởng không hoàn toàn tin theo, bảo Đái Lập tiếp tục điều tra. Sau đó, thư ký của Trương Học Lương cùng các phụ tá là bốn phần tử cộng sản như Tống Lê, Lưu Lan Ba, Mã Thiệu Chu, Tôn Đạt Sinh kích động phong trào sinh viên, đảng bộ tỉnh phụng lệnh Tưởng Giới Thạch bắt giữ bốn người này. Trương Học Lương phái quân Đông Bắc tấn công đảng bộ tỉnh, cướp đi mấy đảng viên cộng sản và một số tài liệu bí mật.

Ngày 04/12/1936, Tưởng Giới Thạch đến Tây An để bàn cách diệt cộng cùng Trương Học Lương và Dương Hổ Thành. Lúc này, nhóm người Trương Học Lương, Dương Hổ Thành lại lén lút cấu kết với ĐCSTQ, trao đổi làm thế nào để đảo ngược kế hoạch diệt cộng của Tưởng Giới Thạch, dự định dựa vào Liên Xô, liên hợp với ĐCSTQ đang đóng tại Tây Bắc. Trước đó, Trương Học Lương từng nhiều lần “can gián” Tưởng Giới Thạch từ bỏ kế hoạch diệt cộng ở Tây Bắc.

Ý tưởng “Liên Cộng kháng Nhật” của Trương Học Lương bị Tưởng Giới Thạch bác bỏ. Vì theo ông thấy, thời khắc cuối cùng để Trung Quốc tiêu trừ nội loạn đang ở trước mắt. Mà chủ trương của Trương Học Lương chỉ có thể rước họa cho nước nhà. Tưởng Giới Thạch không hề biết, người từng kết nghĩa huynh đệ này với mình đã bí mật xin gia nhập ĐCSTQ, nhưng bị Quốc tế Cộng sản từ chối. Ông càng không ngờ rằng, dưới sự xúi giục của ĐCSTQ, Trương Học Lương sẽ mưu phản.

Dương Hổ Thành hiến mưu cho Trương Học Lương: “Đợi Tưởng Công đến Tây An, bọn ta có thể bắt chước chuyện ép thiên tử lệnh chư hầu.” Lê Thiên Tài khuyên Trương Học Lương “làm sư tử”, cũng chính là làm lãnh tụ, phản bội Tưởng Giới Thạch.

Tưởng Giới Thạch nhớ lại trong “Nhật ký nửa tháng ở Tây An”, “Ngày 11/12… nhóm người Lê Thiên Tài đột nhiên cầu kiến, nhưng chưa hẹn trước, đột ngột bất ngờ. Lê trong lúc bàn luận, đã tỏ vẻ hoài nghi kế hoạch diệt phỉ, không khác gì lời nói của Hán Khanh (Trương Học Lương) hôm trước; biết rằng họ nhuốm độc đã sâu, nên đã thống thiết khuyên can. Tối đó cho mời Trương, Dương, Vu và các tướng lĩnh đến hành dinh dùng tiệc, bàn thảo kế hoạch diệt địch. Dương, Vu đều không đến. Hán Khanh hôm nay dáng vẻ vội vàng, tinh thần hoảng hốt, khiến ta thấy lạ. Chẳng lẽ là vì hôm qua đến gặp bị ta khiển trách nên không vui? Hoặc đã nghe những lời ta trách móc Lê Thiên Tài mà cảm thấy bất an? Trước lúc ngủ suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng không rõ nguyên nhân. Vì đã muộn, cũng đành gác lại.”

Tối ngày 11/12, Lê Thiên Tài mới rời Lâm Đồng về nhà chưa bao lâu thì nhận được điện thoại của Trương Học Lương, khi hắn đến dinh thự của Trương đã hơn 10 giờ tối, Trương Học Lương đi thẳng vào vấn đề thể hiện quyết tâm của mình: “Mấy ngày trước anh khuyên tôi phải làm sư tử, không nên chỉ làm cừu non sao? Bây giờ tôi sẽ trả lời anh, từ hôm nay trở đi, tôi muốn làm sư tử.” (Theo “Nghiên cứu chiến tranh kháng Nhật”, tháng 03/2000)

Cũng trong tối ngày 11/12, Trương Học Lương và Dương Hổ Thành quyết định tiến hành chiến dịch bắt cóc như kế hoạch, triệu kiến lần lượt các tướng lĩnh cao cấp trong quân Đông Bắc và lộ quân 17, tuyên bố lệnh binh biến vào sáng sớm hôm sau. Về bố trí hành động, bao vây hồ Hoa Thanh và địa phận từ Tây An đến Lâm Đồng, giao cho quân Đông Bắc đảm nhiệm; Thành phố Tây Giao, Đường Lũng Hải, bến xe Tây An, Sân bay Tây Giao, bao gồm cả việc tước vũ khí của Hiến binh Trung ương, mật vụ, cảnh sát và bộ đội vũ trang thuộc quân đội Trung ương đóng tại các khu vực trên, bắt giữ máy bay và giam giữ các quan chức quân sự và chính trị Nam Kinh sống rải rác ở nhiều nơi khác nhau tại các nhà khách ở Tây Kinh, đều do Dương Hổ Thành chỉ huy lộ quân 17 thực hiện.

5:30 sáng ngày 12/12/1936, quân Đông Bắc của Trương Học Lương xông vào hành dinh của Tưởng Giới Thạch. Đội bảo vệ Ủy viên trưởng đội bảo vệ liều chết chống cự, Tưởng Giới Thạch với kinh nghiệm chiến trường phong phú, căn cứ tiếng súng phán đoán cửa trước và bên cạnh đều có quân phản loạn, chỉ có đằng sau không có tiếng súng. Dưới sự yểm hộ của đội tùy tùng, Tưởng Giới Thạch trèo qua cửa sổ ra ngoài, lần tới cửa sau, vượt qua bức tường đi về hướng Ly Sơn. Quân Đông Bắc thấy đánh lâu mà không được, rất sợ Tưởng Giới Thạch trốn mất, liền gác mấy khẩu súng máy hạng nhẹ lên bắn mạnh về phía mấy gian phòng, đạn vãi như mưa, xuyên qua cửa sổ bay vào trong phòng, 67 vệ binh của Tưởng Giới Thạch thiệt mạng. Quân làm phản sau khi lục soát trên núi, đã bắt được vị tướng lĩnh.

Binh biến Tây An đã làm rúng động trong – ngoài Trung Quốc. Nhóm người Hồ Thích, Chu Tự Thanh, Phùng Hữu Lan, Văn Nhất Đa đã khiển trách tới tấp Trương và Dương “Danh nghĩa là kháng địch, thực chất lại là hủy hoại Trường Thành; liên hệ với tội nhân của quốc gia dân tộc; phá hoại sự thống nhất, tội ác rành rành.”

Trong bài báo “Sự phản quốc của Trương Học Lương” đăng ngày 20/12, Hồ Thích nói: “Tầm quan trọng của Tưởng Giới Thạch tiên sinh đối với Trung Quốc hôm nay, thực sự… là quan trọng không gì sánh được.” Nhà báo nổi tiếng Trương Quý Loan trong “Thư công khai gửi giới quân sự ở Tây An” cũng nhấn mạnh: “Các nước trên thế giới đều xem ông ấy là trọng tâm trong chính sách ngoại giao với Trung Quốc. Nhân tài có uy vọng như vậy sẽ không tìm lại được, cũng sẽ không có cơ hội bồi dưỡng lại ra được.” Những người yêu nước cũng vô cùng lo lắng. Chính phủ ở Nam Kinh bắt đầu chuẩn bị binh lực để thảo phạt quân làm phản Trương, Dương.

Tầng tầng phản bội

Đảng cộng sản chỉ vì lợi ích của chính mình, tầng cao lấy sự hy sinh của tầng thấp làm cái giá, Quốc tế Cộng sản và Liên Xô vì toàn bộ lợi ích của đảng cộng sản, nên hy sinh lợi ích cục bộ của ĐCSTQ. ĐCSTQ vì lợi ích của riêng mình lại hy sinh Trương Học Lương.

Sau khi bắt được Tưởng, ĐCSTQ mừng rỡ, tích cực chủ trương giết Tưởng. “Những người lãnh đạo trung ương ĐCSTQ chúng ta, không một ai nghĩ sự kiện Tây An có thể giải quyết trong hòa bình; đều cảm thấy nếu để Tưởng sống tiếp, sẽ chẳng khác gì để lại mầm họa. Có người chủ trương đưa ra nhân dân xét xử công khai, giết tên đao phủ chống cộng này để trừ hậu họa; có người chủ trương đem giam giữ cẩn mật, làm con tin bức Nam Kinh kháng Nhật, hình thành ưu thế quân sự cho Tây An.” (Trích trong “Hồi ức của tôi” của Trương Quốc Đảo)

Stalin biết rõ, việc này sẽ mang đến tai họa rắc rối cho Liên Xô, Tưởng Giới Thạch bị giết, khả năng Hà Ứng Khâm và Uông Tinh Vệ cùng nhau tổ chức chính phủ thân Nhật tăng cao đột biến. Stalin vội vàng điện cho ĐCSTQ, nghiêm túc chỉ rõ Liên Xô không tán thành “âm mưu” này, ám thị việc này là do người Nhật ở phía sau kích động. Ông ta lệnh cho Mao và Tưởng phải nói chuyện hữu hảo, tìm ra biện pháp giải quyết hòa bình, đồng thời thả vị lãnh tụ Quốc Dân Đảng này. Sau khi tiếp nhận mệnh lệnh của Stalin, Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, và Chu Đức gửi điện thông báo toàn quốc, tuyên bố ĐCSTQ chủ trương giải quyết “Sự kiện Tây An” một cách hòa bình, bất kể động tác cẩu thả nào “chỉ là điều người Nhật muốn”.

Chu Ân Lai mới rời khỏi Diên An hai ngày trước, lại phải cưỡi lừa quay lại Diên An, bay đến Tây An. Vừa gặp thiếu soái liền nói với ông ta, “Không được động đến một sợi tóc (Tưởng Giới Thạch)”. Chu Ân Lai, người đã đàm phán mật ước phản Tưởng với Trương, nay lại quay ngược lại nói với ông ta, Trung Quốc bức thiết cần Tưởng Giới Thạch lãnh đạo. Ông ta nói, Stalin và Quốc tế Cộng sản yêu cầu Ủy viên trưởng tiếp tục lãnh đạo Trung Quốc. (Trích từ cuốn “Tưởng Giới Thạch và Trung Quốc hiện đại” của tác giả Jay Taylor người Mỹ do Lâm Thiêm Quý dịch).

Ngày 14/12/1936, Chu Ân Lai mật đàm với Trương, thẳng thắn tỏ rõ Liên Xô cơ bản sẽ không viện trợ cho Tây An. Phản ứng ban đầu của Trương Học Lương rất tức giận, cảm thấy như bị cộng sản bán đứng, trước đây phía cộng sản luôn khoác lác rằng Liên Xô sẽ viện trợ, giờ đây hắn đã cưỡi trên lưng hổ, ĐCSTQ lại lâm trận rút lui, không làm tròn trách nhiệm.”

“Một năm sau, tháng 12/1937, khi Vương Minh từ Moscow trở về Diên An, từng kể với chúng tôi về lai lịch bức điện báo. Ông ta nói sau sự kiện Tây An, đại sứ quán Mỹ và Anh đặt tại Moscow từng hỏi Bộ Ngoại giao Liên Xô về thái độ của chính phủ Liên Xô đối với việc này. Bộ Ngoại giao Liên Xô trả lời đây là âm mưu của Nhật Bản, Liên Xô chưa được biết trước và cũng không tán thành. Tiếp đó Stalin đã đích thân soạn thảo bức điện gửi cho ĐCSTQ, đồng thời giải thích với Vương Minh, đại ý là Trương Học Lương chưa đủ sức, làm sao có thể trở thành lãnh tụ toàn quốc kháng Nhật, ĐCSTQ nhất thời cũng không có năng lực lãnh đạo cuộc chiến kháng Nhật. Tưởng Giới Thạch tuy là kẻ địch đáng gờm, nhưng ông ấy là nhà lãnh tụ chống Nhật duy nhất có thể hy vọng được của Trung Quốc, trong cuộc chiến kháng Nhật ông ấy có lẽ có thể trở thành đồng minh của chúng ta.” (Trích từ “Hồi ức của tôi” của Trương Quốc Đào)

Trương Văn Thiên từng nói rõ với tôi, đây hoàn toàn là vì lợi ích của Quốc tế Cộng sản và Liên Xô, không thể không hy sinh lợi ích cục bộ của ĐCSTQ.” (Trích từ “Hồi ức của tôi” của Trương Quốc Đào).

(Còn tiếp)

Dịch từ:

https://www.epochtimes.com/gb/16/12/26/n8634081.htm