Nhất lộ thánh duyên: Ma Thiên quốc và kim tự tháp (12)



Tác giả: Khải Hàng

 

[ChanhKien.org] Tiếp theo phần 11

Ba năm sau khi Ma Thái đến Đại Lạc quốc, quốc vương Cang Lạc trẻ tuổi của Ma Địa quốc khiêu chiến với Cự Lạc quốc, Đại Lạc quyết định mang quân ra nghênh chiến. Ở thần miếu, Đại Lạc lễ bái Thần linh, cầu xin sự bảo hộ của Thần. Việt Thần thấy được duyên phận của quốc vương và hoàng hậu đã đến đoạn cuối cùng, dây địa duyên từ Ma Thiên quốc vẫn buộc ở nơi chân của hoàng hậu, liên kết tới một công trình vĩ đại. Việt Thần biết lần này quốc vương xuất trận lành ít dữ nhiều, cũng biết rằng hoàng hậu sẽ về lại Ma Thiên quốc, đối diện với kết cục này, Việt Thần trầm mặc không nói.

Trong cuộc chiến đấu, sau khi quân đội hai nước giao chiến hai lần, bất phân thắng bại, Cang Lạc nóng lòng giành thắng lợi đã bố trí cạm bẫy, Đại Lạc rơi vào bẫy, bị đao sắc chém thành mấy đoạn.

Trước khi Đại Lạc chết thảm một ngày, Ma Thái nằm mộng thấy bầu trời trên hoàng cung mây đen dày đặc, một tia chớp xẹt qua, tiếng sấm inh tai, cây cột trụ của hoàng cung ầm ầm sụp đổ và gãy làm nhiều đoạn. Từ trong mây đen, một con thú hạ xuống bổ nhào đến trước mặt nàng, bốn vó chạm đất, nàng nhanh chóng chạy thoát.

Ma Thái bừng tỉnh, không ngớt kinh hoàng. Nàng quỳ gối trên giường, hai tay đan chéo trước ngực, mồ hôi đầm đìa. Nàng biết rằng giấc mộng này báo trước Đại Lạc gặp nạn, cũng báo trước rằng chính nàng sẽ bị đưa đi, nàng không dám suy nghĩ nhiều nhưng lại không thể không suy nghĩ, tâm trạng của Ma Thái thấp thỏm không yên, cả đêm không ngủ được.

Hai ngày sau, tin tức Đại Lạc tử trận truyền đến kinh thành, cả hoàng cung đau buồn. Ma Thái mặc bộ áo bào trắng, than khóc cho chồng, đau lòng đến cực hạn, nàng nhớ lại lúc 10 tuổi, cha mẹ lần lượt bỏ nàng mà đi, hôm nay chồng nàng cũng đi rồi, số phận vì sao lại như vậy? Nỗi bi thương khiến nàng gần như muốn ngất đi, khóc lóc thương tâm suốt hai ngày, Ma Thái không ăn uống được, thân thể suy yếu.

Đến ngày thứ ba, nàng cô đơn một mình, tự mình gượng dậy, dựa vào tường không nhúc nhích, ánh mắt ngẩn ngơ, đột nhiên nàng thấy trước mắt xuất hiện một vầng hào quang vàng kim, trong vầng hào quang xuất hiện một vị Phật to lớn, tóc xoăn, khoác trên người tấm áo cà sa, quanh thân tỏa ánh sáng nhẹ nhàng. Vị Phật từ bi nhìn nàng, Ma Thái ngước lên nhìn vị đại Phật, cảm nhận thấy ánh sáng từ bi của Phật đang xóa tan nỗi đau của mình, thân thể nàng từ trạng thái cứng đờ do bi thương quá độ dần trở nên nhẹ nhõm, tâm hồn nàng bắt đầu tràn ngập ánh sáng và sức mạnh.

Ma Thái nghe được thanh âm từ bi của Phật: “Con phải kiên cường hơn”. Trong giây lát, mắt nàng đẫm lệ, xuyên qua những giọt nước mắt, nàng vẫn cảm nhận được ánh sáng của Phật, nước mắt nàng không kìm được mà rơi xuống, nàng vội lau nước mắt. Nàng nghe thấy vị Phật nói: “Khi các con ở trong thế giới tương lai gian ác, chìm trong trầm luân, ta sẽ đến cứu các con”. Thanh âm kia như có lực xuyên thấu, dường như xuyên đến vi quan của thân thể, in dấu ấn trong ký ức, trong huyết mạch. Trong lòng Ma Thái trào dâng niềm cảm ân không nói nên lời, nàng hai tay hợp thập, quỳ trước vị Phật, dập đầu bái lạy ba lần, khi nàng ngẩng đầu lên thì thấy vị Phật dần đi xa, trước khi vị Phật biến mất, nàng mơ hồ nhìn thấy một kim tháp lấp lánh.

Trong nháy mắt, một cơn chấn động từ tâm linh khiến Ma Thái nhớ tới lúc cùng anh trai xây dựng kim tháp, một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện: mình cần về bên anh trai, anh ấy là người thân của mình. Trong bóng tối, Ma Thái cảm thấy bản thân dường như còn có một sứ mệnh quan trọng chưa hoàn thành, cụ thể là điều gì, nàng vẫn chưa biết. Nhưng suy nghĩ cần phải về nhà giống như tiếng trống trận, bức thiết vang lên từng hồi.

Những người hầu trong hoàng cung nhận ra hoàng hậu không còn đau buồn nữa, nét mặt mang vẻ cương nghị. Hoàng cung liên tục nhận được tin bại trận, Cang Lạc chiếm được Mễ Sở, Đại Thiện, Noãn Thi, bất kể Ma Thái nghe được tin tức gì, tâm nàng đều rất bình tĩnh, không một chút hoang mang, nàng biết giấc mộng đã báo trước rằng kẻ địch sẽ công phá kinh thành, sẽ mang nàng đi, Ma Thái mệnh lệnh rõ ràng cho binh sĩ gắng sức chống cự nhưng không được để bị thương vong quá lớn.

Ma Thái thay một bộ y phục trang nghiêm, ra khỏi hoàng cung đến gặp tế tư Việt Thần. Thấy tế tư, Ma Thái nói: “Đây là vận mệnh của quốc gia, kiếp nạn của đức vua sao?” Việt Thần nói: “Ý trời như vậy, Thông Thiên Kỳ sớm đã dự báo vận mệnh đất nước, quân cờ ‘diệt’ trong hộp vẫn đang không ngừng nhảy lên, quả thật đối ứng với tai họa chiến tranh ở phía Đông Nam, quân cờ ‘hỏa’ cùng quân cờ ‘thủy’ cũng có dị động, đối ứng với lũ lụt, hạn hán xuất hiện ở vùng Tây Bắc”. Ma Thái nói: “Đức vua nhân đức yêu dân nhưng lại gặp bất trắc, vận mệnh đất nước đau thương, xin tế tư hãy chỉ điểm cho ta chỗ khúc mắc này”. Việt Thần nói: “Quả báo của đời này có nguyên nhân ở đời trước, đức vua trong vô số đời trước cũng làm vua, từng đánh bại các nước đối địch, khiến quốc vương của những nước này chết không toàn thây, cũng bắt hoàng hậu các nước đó để chiếm đoạt làm vợ. Lần này quốc vương của quân địch đến đòi nợ”.

Ma Thái nói: “Ta mộng thấy ta sẽ rời khỏi kinh thành, xin tế tư chỉ cho phương hướng sau cùng”. Việt Thần nói: “Vương hậu có Thần bảo hộ bên người, cuối cùng sẽ trở về đất nước của người, hoàn thành tâm nguyện của người. Trước đây có nhiều điềm báo đã khai thị vận quốc và vận vương. Trong ngày đại hỷ của quốc vương, thần có nhìn thấy ba đóa hoa nhân duyên, báo trước rằng quốc vương và vương hậu có ba năm nhân duyên, khi quốc vương muốn tu sửa cung điện, vương hậu thấy được năm ác quỷ, là ngũ phương quỷ sai, dự báo rõ quốc nạn sẽ đến từ nhiều phương, khi quốc vương đưa quân đi chinh chiến, thần đã thấy trong điện Thần mối nhân duyên của quốc vương và vương hậu đã đi đến hồi kết. Bây giờ cuộc chiến vẫn tiếp tục ở phía Đông Nam đất nước, nhiều gia đình ly tán, đàn ông bị giết, phụ nữ chịu nhục, Tây Bắc hạn hán và lũ lụt, tất cả những việc này là do trời định để tiêu giảm tội cho con người. Hạ thần đã hỏi ý Thần linh, biết rằng vương hậu có thể bảo hộ người dân toàn quốc, thần cầu xin vương hậu vì quốc dân mà khẩn cầu Thần linh, tiêu trừ đại nạn”.

Trong điện Thần, Ma Thái quỳ trước tượng Thần, nói: “Thiên thượng đã đặt định sự suy tàn của vận quốc và quốc vương bị hại, lúc này bá tánh gặp nạn. Nếu ta có thể khiến cho cả nước bình an, muôn dân qua được cảnh khốn khổ lầm than, ta mong nguyện chấm dứt họa chiến tranh để dân chúng bình an, nguyện cho hạn hán, lũ lụt được giảm bớt, nguyện cho Cự Lạc quốc nhận được sự khoan dung của Thần”. Dừng lại một lúc, Ma Thái lại nói: “Con cảm tạ sự từ bi của Thần Phật, khi con thống khổ đã cho con sức mạnh, điểm hoá cho con, mong vị Phật vĩ đại lưu lại mãi trong tâm con, mong đức Phật vĩ đại cứu độ con trong thời mạt thế”.

Lời cuối cùng của Ma Thái khiến tế tư vô cùng kinh ngạc. Sau khi vương hậu bái Thần, trong tịnh thất của Thần điện, Việt Thần hỏi: “Vương hậu đã thấy đức Phật vĩ đại điểm hoá, có thật thế không?” Ma Thái nói: “Đúng thế”. Ma Thái tường thuật lại cho tế tư những lời của đức Phật và cảm nhận sự vô thường, từ bi của đức Phật. Khi Việt Thần lắng nghe, ông cảm thấy sự chấn động từ cực vi quan trong thân thể, sự chấn động từng tầng, sự chấn động trong mỗi tầng đều lấp lánh ánh quang dịu nhẹ.

Việt Thần đặt tay phải lên trước vai trái, xúc động nói: “Thần đã nhìn thấy dự ngôn trong lời tiên tri cổ xưa, tiên tri nói rằng có một người phụ nữ từ nước khác đến nước ta đã gặp được Phật Chủ vĩ đại, một nghệ nhân từ nước khác đã đúc một bức tượng Phật vĩ đại, tượng Phật được đặt trong tháp vàng lớn, bảo hộ muôn dân, bá tánh, không phân biệt quốc gia hay giai cấp, đều nhận được sự thụ ký của đức Phật. Dựa vào thụ ký, trong thế giới tà ác, nhận được sự ban phước của đức Phật và các vị đệ tử của đức Phật, thoát khỏi sự tàn phá của ma quỷ, tiến vào thế giới quang minh. Thần cho rằng người mà vương hậu gặp đó chính là vị Phật Chủ vĩ đại, Ngài có thể dẫn dắt chúng sinh tiến vào thế giới quang minh”.

Việt Thần lại nói: “Thần có một thắc mắc, hy vọng vương hậu có thể giải đáp, thần cho rằng vương hậu có tài năng xuất chúng, nhưng vương hậu cứ luôn che giấu tài năng của mình, thần cảm thấy có chút bất ngờ”. Ma Thái nói: “Tế tư của mẫu quốc mong rằng ta không hiển thị tài năng bản thân, không được để trí huệ của bản thân vượt qua phu quân, ông ấy nói cai trị quốc gia là việc của nam giới, ta chỉ nghe theo lời khuyên của ông ấy”.

Việt Thần thở dài một tiếng, nói: “Ta đã rõ rồi, nhân ngoại hữu nhân, có cao nhân dự biết được thiên ý, thiên ngoại hữu thiên, có thiên ý đang an bài mọi việc. Nếu vương hậu hiển thị tài năng của mình ra ngoài, thì tình ý giữa quốc vương và vương hậu càng thêm sâu đậm, trong kiếp nạn này vương hậu càng thêm thống khổ, khó mà giải thoát. Vương hậu nhận được nhiều sự bảo hộ, thứ nhất tế tư đã có chút cảnh tỉnh cho vương hậu, thứ hai hào quang của vòng bảo hộ cũng làm thuần tịnh quốc vương và vương hậu, không bị mê trong tình cảm, thứ ba là đức Phật từ bi hiển hiện ra trước mặt vương hậu, khai thị tương lai, đây là phúc âm của nhân loại. Khi Thần đóng cánh cửa sổ trước mắt thì cũng sẽ mở ra cánh cửa chính, vương hậu quả thật may mắn, người đã được Thần chọn để trao sứ mệnh”.

Ma Thái nói: “Có lẽ là ta đã si mê những thứ trong nhân thế này, cũng có lẽ là trong tâm ta vẫn còn ham thích nơi cuộc sống mỹ hảo này, cũng có lẽ là ta chưa buông bỏ tự ngã, Thần sợ ta lạc lối, cho ta nhiều vật bảo hộ, ta cảm tạ sự ân sủng của Thần linh, cảm tạ sự từ bi của đức Phật”.

Việt Thần lại nói: “Thần cho rằng tế tư Mông Cương của quý quốc là chủ nhân của Thông Thiên Kỳ, do vậy thần xin vương hậu mang Thông Thiên Kỳ đi, giao nó lại cho tế tư của Ma Thiên Quốc, ông ấy là một vị thánh giả”. Ma Thái nhận lời mang Thông Thiên Kỳ đi.

Việt Thần lại nói: “Biển người mênh mông, có lẽ sau này không thể nào gặp lại, thần hy vọng rằng vương hậu không quên Cự Lạc quốc, nhớ đến dân chúng ở nơi này”. Ma Thái gật đầu đồng ý.

 

Xem tiếp phần 13

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/242186


Ngày đăng: 30-05-2020