Niềm tin thực sự




Tác giả: Một học viên Đại Pháp

[Chanhkien.org] Một ngày nọ, Sư phụ Lý xuất hiện trong giấc mơ của tôi và dạy tôi cách vẽ: Tôi không hiểu giấc mơ này lắm sau khi thức giấc.

Tôi có một đứa con trai 5 tuổi. Nó thích vẽ. Một ngày, cậu bé hỏi tôi: “Mẹ, con nên vẽ gì bây giờ?”

“Con bọ rùa thì sao con”, tôi nói.

“Nhưng con bọ rùa là gì hở mẹ”, cậu bé hỏi.

Tôi bèn vẽ một con bọ rùa và giải thích với cậu bé. Cậu bé cẩn thận lắng nghe và cố gắng tự mình vẽ.

Rồi cậu bé hỏi: “Mẹ, con nên vẽ gì bây giờ?”

“Vẽ đại dương: những vì sao, gió, mây, vũ trụ hay Pháp Luân…!”

“Chúng là gì hở mẹ?”

Tôi bèn vẽ chúng ra và giải thích với cậu bé. Cậu bé lắng nghe một cách cẩn thận và lại cố gắng tự mình vẽ.

Khi đang dạy vẽ cho con trai mình, tôi đột nhiên hiểu được giấc mơ mà tôi đã có. Rồi tôi khóc.

Tôi biết con bọ rùa là gì, bởi vì tôi đã từng trông thấy nó. Nhưng con trai tôi thì không.

Con trai tôi đã học hỏi được nhiều điều từ tôi, bởi vì cậu bé tin tưởng tôi.

Nhưng có nghĩa là gì khi cậu bé nói: “Những điều này có thật không hở mẹ? Con chưa từng trông thấy chúng, con sẽ không vẽ chúng đâu.” “Umm, có thể mẹ đúng… nhưng tại sao con không cảm thấy gì? Mẹ, mẹ sai rồi.” hay “Mẹ, con nghĩ một con bọ rùa sẽ trông giống một cái cây, bởi vì con đã từng thấy một cái cây rồi.”
… … …
Và rồi, có lẽ con trai tôi sẽ không bao giờ học được cái gì nữa.

Tôi tự hỏi mình: Mình nói rằng ‘Mình tin vào Sư phụ’, nhưng mình thực sự ‘tin’ Ngài đến đâu?

Tôi nói rằng tôi biết Đại Pháp, nhưng tôi thực sự ‘biết’ Đại Pháp nhiều đến đâu?

Những ai không tin vào Thần thực sự là kém may mắn; những ai hơi tin vào Thần thật là đáng thương: những ai 100% tin vào Thần là cực kỳ khó tìm.

Thực ra, tin vào Thần sẽ không khó chỉ khi người ta có thể ‘từ bỏ’ truy cầu của con người.

Dịch từ:

http://pureinsight.org/node/563

Share

Ngày đăng: 09-06-2010