Thảo luận về gia đình là nền tảng căn bản của xã hội



Tác giả: Minh Hồng

[ChanhKien.org]

Pháp lý nội trong tam giới đều là pháp lý phản đảo lại, con người sinh ra trong tình, rất coi trọng tình. Con người làm bất cứ sự việc gì đều bắt nguồn từ tình, quá trình hưởng thụ cuộc sống cấp cho con người cảm thụ, thể hiện ra các tình cảm hỷ, nộ, ai, lạc, người xưa nói: “Trong khi động tình mà hình thành nên lời nói”. Đại sự quan trọng nhất trong đời người là việc thành gia lập nghiệp. Phu thê tình thâm, tâm đầu ý hợp, lấy tình làm sợi dây ràng buộc. Người con gái xuất giá lấy chồng, được gọi là hạnh phúc vu quy, lấy thân báo đáp ân tình với chồng, chồng báo đáp vợ bằng nghĩa. Tình nghĩa vợ chồng hoà thuận, tương kính như tân (kính trọng nhau như khách). Vợ chồng tựa như âm dương, nam giới là dương cương, phụ nữ là âm nhu, cả hai tương sinh tương khắc, mà cũng bổ trợ giúp đỡ thành tựu lẫn nhau. Chồng bất nghĩa thì ắt sẽ không có người vợ trung trinh; vợ không hiền thì ắt không thể có người chồng làm nên đại sự. Nàng ấy đi lấy chồng, thì ắt hòa êm ấm cảnh gia đình (Câu thơ trong bài Đào Yêu 1 – Kinh thi); Vợ con hòa hợp với nhau, như gảy đàn cầm đàn sắt (Câu thơ trong bài Thường đệ 7 – Kinh thi); xác thực là như thế, thuận theo đạo trời mà hành. Trong Lễ Ký viết: “có phân biệt nam nữ mới có nghĩa vợ chồng; có nghĩa vợ chồng thì sau mới có tình phụ tử, có tình phụ tử thì sau mới có đạo vua tôi”. Hôn lễ lấy lễ làm gốc, “hôn lễ là sự kết hợp tốt đẹp của hai họ với nhau, để trên thì thờ tông miếu, dưới thì nối truyền cho đời sau”. Cổ nhân nói: “Hôn lễ lấy lễ làm gốc”. Khổng Tử giảng: “Không học lễ, thì khó lập thân”, mà cái nghĩa của Lễ rất rộng lớn. Quốc gia lấy gia đình làm nền tảng, gia đình vững mạnh thì quốc gia hưng thịnh, gia đình ly tán thì quốc gia suy vong. Nền tảng của xã hội là quốc gia, nền tảng của quốc gia là gia đình, mà nền tảng của gia đình là tại bản thân mỗi người.

Người con gái thời xưa thường ở trong khuê các mà ít khi ra ngoài, họ ôn nhu uyển chuyển, thông minh hiền hậu, nội tâm thuần tịnh mà không ưu sầu, cũng không lo nghĩ ưu sầu về những rối loạn của thế giới bên ngoài. Người con gái thời xưa được sự giáo dưỡng của nền văn hoá truyền thống, được lễ nghĩa giáo hoá, thưởng thức được tài văn chương cổ kim, lại có đầy đủ phong thái của người cung nữ. Khi lấy chồng (vu quy) là quy về ân, về nghĩa, về lễ để giúp đỡ phu quân và nuôi dạy con cái, phải có tam tòng tứ đức. Nam lo liệu việc bên ngoài, nữ quán xuyến tề gia nội trợ, người chồng kiến công lập nghiệp bên ngoài, người vợ ở nhà giúp chồng, dạy con. Con gái các nhà quyền quý có kiến giải tinh thâm, họ biết rõ người sẽ ước nguyện chung thân cả đời, họ thấu hiểu đại nghĩa là phải giúp đỡ chồng kiến công lập nghiệp, đó là đức hạnh của người vợ vậy. Đặc điểm nổi bật nhất của người vợ thời xưa là xem trọng việc dạy con, họ cho rằng điều quan trọng nhất đời người, không gì bằng việc dạy con. Việc dạy con vừa phải dùng lời lẽ dạy bảo vừa lấy bản thân làm gương, dạy lễ nghĩa, dạy thành tín, dạy lập chí, phải nghiêm khắc mà dạy dỗ, thương yêu mà không nuông chiều. Dạy con từ thủa còn thơ, uốn nắn từ lúc còn nhỏ. Ở chỗ nào cũng cần suy xét, Mạnh mẫu ba lần chuyển nhà, để Mạnh Tử sinh ra phẩm chất tốt, đây chính là công đức của người vợ. Ngôn từ của người vợ không cần phải lanh lợi hoạt ngôn mà phải lựa lời mà nói, lời nói ra phải có sự tin cậy, nói năng nhỏ nhẹ dẫn dắt từng bước, cẩn thận khi nói mà cẩn trọng khi làm. Dung mạo của người vợ không cần thiết phải nhan sắc mỹ lệ, mà cần trang phục sạch sẽ màu sắc tươi sáng, bản thân không được dơ bẩn cẩu thả, tướng do tâm sinh ra, tuân thủ đạo đức với nét mặt thiện lành hiền hoà. Số phận người vợ dựa vào chồng, chồng mà sang quý thì vợ được vinh, chồng bần tiện thì vợ bị khinh rẻ. Đây là nguyên nhân vì sao người vợ thời xưa xem chồng là trời, mà tôn kính, cũng là ý nghĩa của tam tòng.

Thời nay là mạt pháp loạn thế tạo nên, âm thịnh dương suy, âm dương đổi chiều. Người phụ nữ không có vẻ đẹp âm nhu, nam nhi không có nét mạnh mẽ, tất cả đều đã đảo lộn. Thậm chí còn xuất hiện trăm thứ tà thuyết, đề xướng chủ nghĩa nữ quyền, xóa bỏ truyền thống, vứt bỏ đức hạnh của người phụ nữ. Người vợ không thủ đức nghĩa, người chồng không giữ lấy đức ân. Ngày nay khi bàn luận về hôn nhân, kết hôn đều là từ tình yêu, lấy chữ tình làm chủ đạo, không nghĩ đến ân nghĩa, càng không hiểu được lễ nghĩa, thích sao làm vậy. Sự tan hợp trong đời người đều có định số, làm sao có thể thích sao làm vậy được? Chính vì điều đó mà dẫn đến vợ chồng ly tán, con trẻ không biết theo cha hay theo mẹ, tất nhiên đối với trẻ nhỏ, việc mất đi một người thân sẽ để vết thương trong tâm hồn chúng. Gia đình là sự hòa hợp của vợ chồng, là sự bổ trợ của âm dương, gia đình tan vỡ thì thiếu đi sự viên dung, như thế thì tất nhiên tâm trí của con cái sẽ không được đầy đủ, vẹn toàn. Thiếu cha sẽ thiếu chí, thiếu mẹ sẽ thiếu sự yêu thương. Người mà thiếu một trong hai thứ đó thì không thể có chỗ lập thân được. Một người không thể tự lập thân được thì không cách nào tề gia, là do con cái của họ sẽ không có hình mẫu noi theo, đời này qua đời khác cứ lặp lại như thế. Gia đình có tác dụng nuôi dưỡng giáo dục con người, giáo dục cần chiểu theo Đức, phương pháp giáo dục là cần phải tu thân, bản thân tu dưỡng rồi thì gia đình yên ấm, gia đình yên ấm thì quốc gia vì thế mà được hưng vượng. Vì vậy nền tảng của việc xây dựng đất nước là việc giáo dục con người ở trong gia đình.

Vậy lối thoát ở đâu? Văn hoá truyền thống là văn hoá được Thần truyền, hàng nghìn năm qua, chúng Thần hạ thế giáng trần với hy vọng cứu giúp chúng sinh của đại khung, việc tạo ra văn hóa chính là để trải thảm cho thời khắc chuyển Đại Pháp Luân thời mạt thế, hết thảy mọi thứ trong xã hội nhân loại vì điều này mà được tạo ra, được hình thành, được tồn tại. Tuy nhiên tà linh cộng sản sinh lòng đố kỵ, vì để tiêu hủy đi nền văn hoá Thần truyền mà hủy hoại đạo đức con người và phá hoại đi chính niệm trong tâm con người, để thay thế vào đó là văn hoá cộng sản tà ác của nó, để quấy nhiễu chúng sinh quy chính theo Đại Pháp. Chúng đảo lộn trắng đen, điên đảo thị phi, khiến con người không tin vào Thần, phổ biến ý thức hiện đại và các học thuyết tà ác, thêm vào đó là khoa học kỹ thuật của người ngoài hành tinh trộn lẫn với các giá trị quan của nó, dùng cây gậy khoa học để đả kích giới hạn đạo đức của con người, khiến cho con người làm ra những việc thương thiên hại lý mà không có chút cố kỵ nào, làm cho bản thân họ không tin rằng họ đã mắc tội nghiệp sâu nặng, không cách nào cứu độ được nữa. Luân lý con người bị hủy hoại, gia đình bị suy đồi, gia đình mà tan vỡ thì quốc gia suy vong, khi trong tâm con người không còn cảm giác thấy sự an toàn nữa thì con người sẽ tìm đến sự bảo vệ của chính phủ, tà ma cộng sản sẽ thừa cơ khống chế con người, sau đó sẽ hủy diệt con người, đây chính là mục đích cuối cùng của ma quỷ cộng sản.

Nhưng chính và tà đồng thời tồn tại, khi tà ma xuất thế tất sẽ có chính đạo đồng thời được truyền, dẫn dắt những người hữu duyên trở về còn đường của Thần. Con người chỉ cần giữ vững lương tri vốn có trong nội tâm mình, giữ vững thiện niệm đến cuối cùng, thì có thể kết duyên với Đại Pháp cứu thế. Vật cực tất phản, Đại khung thể vũ trụ đang được Chính Pháp, đợi đến thời Pháp chính nhân gian, chân tướng triển hiện rõ khắp thiên hạ, thì có thể quay trở về con đường mà Thần truyền cho con người. Khi đó vạn vật được quy chính, vạn tượng được canh tân, một lần nữa quay trở về con đường truyền thống, mọi việc làm đều chiểu theo Đức, lấy Đạo làm nền tảng căn bản, khi đó nhất định sẽ là thời thịnh thế.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/261233


Ngày đăng: 25-02-2021