Câu chuyện một bà già ‘điên’ bí ẩn




Tác giả: Một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[Chanhkien.org] Đây là một câu chuyện có thật. Nhiều người lớn tuổi khoảng 70-80 tuổi nơi làng tôi đều đã từng gặp bà lão này một hoặc hai lần. Bà sống tại huyện Cao Dương, vùng Bảo Định và mất tại thôn Quốc Công Doanh, huyện Thanh Uyển, thành phố Bảo Định. Hiện vẫn còn một đền thờ bà tại thôn Quốc Công Doanh. Hàng năm, dân làng thường tụ họp tại đền vào ngày 3 tháng Ba âm lịch. Nhiều người từ Thiên Tân, Bắc Kinh, và cả Thượng Hải cũng đến để đốt nhang cho bà.

Trong những năm 1930 và 1940, có một bà già đi rong một mình trong vùng Bảo Định. Bà mang theo một gói nhang và dùng một nhánh cây làm gậy đi đường. Bà vừa đi vừa hát và thường ở nhà dân làng hoặc nơi chùa miếu để nghỉ ngơi và ăn uống. Khi dân làng cho bà đồ ăn, trước hết bà đốt nhang [để bày tỏ lòng kính trọng tới Thần Phật], nếu không bà sẽ không nhận đồ ăn. Những điều mà bà hát là rất cổ quái lạ lùng và không ai thật sự hiểu nổi bà, vì vậy người ta cho bà bị điên và gọi bà là “phong lão bà nhi” (bà già ‘điên’ tính như trẻ con). Nhưng nhiều năm trôi qua, người ta nhận thấy rằng những điều bà hát quả là ứng nghiệm chứ không phải là chuyện bịa đặt.

Một lần bà đang đi đường, một kẻ lưu manh địa phương mắng chửi bà. Bà trả lời y: “Hôm nay ông chửi mắng tôi, nhưng ông có biết không, ngày mai ông sẽ bị rơi vào một cái hố và chết?” Quả thật, người đó bị chết ngay ngày hôm sau trên đường đi đúng như bà lão đã nói trước. Phụ thân tôi bấy giờ 75 tuổi, và đã gặp người đàn bà đó từ khi ông vẫn còn là một đứa bé trai. Bà sống trong làng chúng tôi trong một thời gian. Có một vài đứa trẻ ngỗ nghịch thường xô đẩy bà. Khi bà đốt nhang lễ bái Thần Phật trong miếu thờ, những đứa trẻ này lấy gạch đánh bà ở sau lưng. Phải mất một lúc lâu sau bà mới đứng dậy được. Sau đó bà hỏi: “Đứa nào làm như vậy? Sớm muộn gì tụi bây cũng sẽ bị chết vì súng đạn.” Quả thật, những đứa trẻ nghịch ngợm đó sau này đều bị chết vì súng đạn, hoặc bị lính Nhật bắn chết trong Đại Thế chiến II, hoặc bị Đảng Cộng sản Trung Quốc vào thời Cách mạng Văn hoá giết chết.

Bây giờ khi dân chúng nói về “phong lão bà nhi”, họ đều hiểu rằng bà không có điên chút nào, mà là “chân phong” (*), chính là một người tu luyện. Đó là Thần Phật đã an bài cho bà đi “độ” những người lương thiện trong vùng này.

Các bài hát “thuận theo miệng mà ra” của bà được lưu truyền khắp vùng trong nhiều năm. Sau đây là một số bài mà bà đã hát.

“Trung Hoa Dân Quốc cải tổ, đền thờ chùa chiền bị đập phá để xây trường học. Khi thời cơ đến, họ sẽ lại trùng tu chùa miếu.” (Ghi chú: Trong thời Trung Hoa Dân Quốc, chính phủ quả có đập phá nhiều chùa miếu để xây dựng trường học. Bây giờ các chùa miếu đang được xây cất trở lại để thu hút du khách.)

“Tiền bạc không có lỗ; hút thuốc không dùng ống điếu, và giầy không có mặt.” (Ghi chú: Tiền mà dân chúng dùng trong thời của bà là tiền bạc cắc có một cái lỗ ở giữa. Dân chúng hút ống điếu và mang giầy làm bằng tay ở phía trước có một cái chụp dài gọi là ‘mặt’. Bây giờ, dân chúng dùng tiền giấy, hút thuốc lá, và mang đủ loại giầy.)

“Mỗi nhà và mỗi phòng, tất cả các ngọn đèn đều chổng đầu xuống đất.” (Ghi chú: Trong thời xưa, dân chúng dùng đèn dầu, nên ánh sáng chiếu lên trên. Bây giờ dân chúng dùng đèn điện, và mặt bóng đèn úp xuống phía dưới.)

“Xây nhà không có kèo cột, mẹ chồng hầu hạ nàng dâu”“Đường cổ ngàn năm thành sông, nàng dâu ngàn năm thành mẹ chồng” (Ghi chú: Trong quá khứ, vị trí của cô dâu trong gia đình là rất thấp, bây giờ vị trí của các cô dâu và mẹ chồng là đổi lại.)

“Xem con như cha mẹ.” (Ghi chú: Vì Đảng Cộng sản Trung Quốc áp dụng chính sách hạn chế sinh đẻ và mỗi gia đình chỉ có thể có một đứa con, nên rất thường là cha mẹ cưng chiều thái quá con cái của họ.)

“Xương chất thành đống, máu chảy thành sông.”

“Lượm lượm, chọn chọn, còn lại toàn là thần tiên sống; Người tốt sẽ không bị giết chết cả nếu họ đứng ở đầu nhánh cây nhỏ nhất. Người xấu không thể tránh bị trừng phạt, cả nếu họ trốn trong một lỗ chuột; Lươm lượm, chọn chọn, chín mất còn một, kẻ còn lại sẽ thành thần tiên.”

Đa số những gì bà hát đều rất ứng nghiệm. Những câu sau cùng là để nói với dân chúng là nhân loại sẽ gặp đại nạn, giống như “đại kiếp nạn” mà các dự ngôn xưa đã tiên đoán: “Cách Am Di Lục” của Hàn Quốc; dự ngôn trên bia đá ở núi Thái Bạch của Lưu Bá Ôn (trong đó có câu “Kẻ nghèo một vạn lưu một ngàn, Kẻ giàu một vạn lưu hai ba. Giàu nghèo nếu không hồi tâm chuyển, Nhìn xem ngày chết ở nhãn tiền”).

Điều thật sự lạ lùng là hiện nay có một người đàn ông vào khoảng 40 tuổi sống tại thôn Trại Tử, hương Đài Ngư, huyện Thuận Bình, thành phố Bảo Định, cũng “phong phong điên điên” như bà lão ấy. Ông ta thường hát những bài hát thuận theo miệng, và cũng rất ứng nghiệm sau một thời gian. Ông ta nói rằng nếu ông ta không hát, ông ta sẽ cảm thấy rất khó chịu. Trong vài năm qua, ông ta thức dậy vào khoảng 4 giờ sáng để hát. Ông ta dường như cảm thấy rất lo lắng. Ông ta hát trước khi xảy ra vụ thảm sát sinh viên đòi dân chủ tại quảng trường Thiên An Môn (ngày 4 tháng 6 năm 1989), và trước khi dịch bệnh SARS xuất hiện, ông ta hát: “Chợ búa không có người, chùa chiền không có người, trường học đóng cửa…” Đến khi dịch bệnh SARS bắt đầu lây lan, dân chúng mới hiểu ra điều mà ông ta đã hát. Ông ta cũng hát về “đại kiếp nạn” như sau: “Ác nhân đầu tiên sẽ đắc lợi, sau đó đi xuống địa ngục. Mười làng còn một; mười người còn một ….”

Khi nào thì “đại kiếp nạn” mà ông ta hát sẽ xảy ra? Lưu Bá Ôn, nhà đại tiên tri đời nhà Minh đã viết trên bia đá trên núi Thái Bạch: “Thập sầu khó qua năm Heo Chuột. Nếu được qua khỏi đại kiếp niên, Mới tính là thế gian bất lão tiên.” Dự ngôn nổi tiếng của người Maya đã tiên đoán là từ năm 1992 đến năm 2012 sẽ là thời gian vũ trụ canh tân, và “Kinh Dịch” của người Trung Quốc cũng dự báo rằng năm 2012 sẽ là thời điểm bắt đầu kỷ nguyên mới.

Kỳ thực, về vấn đề kiếp nạn của nhân loại, các bậc Đại Giác Giả từ bi vĩ đại đã nói với con người nhiều lần rồi.

Người khai sáng Pháp Luân Công, Lý Hồng Chí tiên sinh viết:

“Thiên khuynh địa phúc lạc sa trần,
Độc hại phàm thế kỷ ức nhân.
Từ bi cứu độ tri đa thiểu,
Trung Nguyên xứ xứ thêm tân phần.”

(Đào, Hồng Ngâm II)

“Thành tâm mong rằng con người thế gian đều [hiểu] rõ chân tướng, nhận rõ ra những độc hại do ác ma tà đảng lớn nhất được định ra trong lịch sử cấp nhân loại để gây ra cho người Trung Quốc và toàn thế giới, những bức hại mà [chúng gây ra] cho các đệ tử Đại Pháp, và đều vượt qua kiếp [nạn] lớn nhất của chúng sinh trong lịch sử này, thành tâm mong rằng chúng sinh đều được cứu!

Hỡi chúng sinh! Những gì chư vị hy vọng cũng như những gì chư vị lo nghĩ trong lòng trong hàng mấy nghìn năm nay, nay đều đã đến; hơn nữa giờ đang phát sinh; trong đó ai ai cũng là tự giác hoặc bất tự giác mà chọn lấy tương lai chính mình.

[Tôi] bảo cho chư vị: Đệ tử Đại Pháp là hy vọng duy nhất để các chúng sinh được cứu tại các địa phương, các dân tộc. Trân quý những gì họ làm, chính là trân quý bản thân chư vị!” (Cảm ơn thiếp chúc của chúng sinh)

Trong chương trình Đại nhạc hội mừng năm mới 2007 của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) có bài hát “Tìm kiếm sự thật” như sau:

“Trời đất rộng vô cùng,
Con người hướng nơi đâu?
Mê mờ chẳng thấy đường,
Chỉ nam là chân tướng.
Tai họa cùng giáng xuống,
Giàu nghèo cũng như nhau.
Vẫn còn một lối thoát,
Chân tướng tìm cho mau!”

Tôi hy vọng rằng tất cả những con người thiện lương trong thời điểm đặc biệt này của lịch sử nhân loại sẽ không bị mê mờ, mà có thể tìm được sự thật, sống sót qua đại nạn, và mở ra cho mình một tương lai tốt đẹp.

Dịch từ:

http://minghui.ca/mh/articles/2007/9/5/162159.html
http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2007/9/19/89674.html

Share

Ngày đăng: 28-06-2010