Tác giả: Tổ nghiên cứu Nhân vật thiên cổ anh hùng của Văn hóa Thần truyền huy hoàng 5000 năm

[ChanhKien.org]

Chương 2: Nhìn thấu toàn bộ cục diện thế giới

1. Hoàn cảnh quốc tế chuyển dịch về phương Đông

“Kể từ khi khai thông đường biển, nhờ phát triển giao thông quốc tế và văn minh khoa học, Trung Quốc sớm đã trở thành một thành viên chính thức, đồng thời cũng là bộ phận phức tạp nhất trong các mối quan hệ quốc tế, dù trên khía cạnh chính trị, kinh tế, xã hội, học thuật hay ý thức hệ, không mặt nào là không bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi hoàn cảnh quốc tế. Hiện nay, không những vấn đề Trung Quốc hoàn toàn là vấn đề thế giới, mà nó còn là một vấn đề trung tâm của thế giới” (Tưởng Giới Thạch, “Đường lối quan trọng để chính phủ và nhân dân cùng cứu nước”, 1936).

“Trước khi bị Nhật Bản tấn công, Trung Quốc đã đang đứng bên bờ vực nguy hiểm của chu kỳ ‘thành, trụ, hoại’. Trong 5000 năm kể từ khi Trung Quốc được thành lập, bất kể dù là bị nước nào xâm lược, thì đều luôn bị chúng ta đồng hóa và tiêu diệt. Đó là vì sao? Hoàn toàn là do sự sâu sắc và vĩ đại của nền triết học, văn hóa của dân tộc Trung Hoa chúng ta, đã vượt xa tất cả các quốc gia xâm lược. Nhưng hiện nay dân tộc chúng ta thực sự đã đến thời kỳ cực kỳ nguy hiểm. Vì sao? Vì hiện nay những công dân của chúng ta, tất cả đều vô cảm, bất nhân, ích kỷ, tư lợi cho đến phóng túng ham muốn. Cái gọi là bản lĩnh dân tộc vốn có và tinh thần dựng nước, đã hoàn toàn mất hết. Thêm vào sự phát triển của khoa học, nếu những kẻ theo chủ nghĩa đế quốc sử dụng các phương pháp khoa học để tiêu diệt quốc gia nào đó, thì quốc gia ấy không thể tồn tại được. Đây đều là nguy cơ diệt vong dân tộc lớn nhất!” (Tưởng Giới Thạch, “Tinh thần lập quốc của Trung Quốc”, 1932).

Tưởng Giới Thạch nhận thức sâu sắc rằng, lịch sử và văn hóa của dân tộc chính là nền tảng mạnh mẽ nhất của quốc gia. “Ví như Ba Lan, mặc dù Ba Lan đã bị tiêu diệt 150 năm, nhưng những điều kiện cơ bản cho sự phục hưng của nó chưa bao giờ bị tiêu diệt. Những điều kiện này là gì? Chính là lịch sử và văn hóa của dân tộc. Lịch sử và văn hóa dân tộc của họ không những không biến mất mà ngược lại, dưới sự áp bức của ngoại cảnh, họ vẫn tiếp tục phát triển mạnh mẽ, toàn dân đều biết mình có một tổ quốc, đều có thể đồng lòng hiệp lực, nguyện hy sinh để phục hưng tổ quốc. Loại sức mạnh này là sức mạnh căn bản nhất, mạnh mẽ nhất của dân tộc, vĩ đại hơn bất kỳ sức mạnh vũ khí nào!” (Tưởng Giới Thạch, “Đường lối quan trọng để chính phủ và nhân dân cùng cứu nước”, 1936).

Vào thời điểm đó, vấn đề Trung Quốc ở “Viễn Đông” đã là một vấn đề của thế giới (“Far East” trong tiếng Anh là một khái niệm địa lý được người Châu Âu sử dụng. Nó lấy Châu Âu làm trung tâm, nơi xa hơn về phía Đông được gọi là “Far East”, hay là Viễn Đông). Đại chiến thế giới gần kề, động tới Trung Quốc sẽ động chạm tới toàn thể. Không chỉ Nhật Bản và Nga, mà cả Hoa Kỳ, Anh và toàn bộ Châu Âu đều sẽ bị kéo vào. “Tuy nhiên, tình hình quốc tế xung quanh Trung Quốc vào thời điểm đó không chỉ đơn giản là cuộc đấu tranh giữa Nhật Bản và Nga. Do đó, nếu chính phủ Quốc Dân Đảng chúng ta chấp nhận ‘Ba nguyên tắc Hirota’ của Nhật Bản thì sẽ biến Trung Quốc trở thành chư hầu của Nhật, hoặc sau khi chiến tranh chống Nhật nổ ra, chấp nhận sự hòa giải của Đức, thương lượng đình chiến với Nhật Bản, thì việc Nhật Bản sẽ tiến lên phía Bắc hay về phía Nam, vẫn còn chưa biết được. Nếu chính phủ Quốc Dân chúng ta liên kết với Nga vì để chống Nhật, thì sẽ khiến Trung Quốc lặp lại vết xe đổ ở Quảng Châu 15 năm về trước, ta sẽ không biết được Moscow liệu có chống Nhật vì muốn độc chiếm Trung Quốc hay không, hay sẽ kìm hãm Trung Quốc, áp dụng đường lối trung lập, đẩy Nhật Bản tiến về phía Nam, đây là điều chưa ai biết. Tóm lại, vào thời điểm đó, cho dù Trung Quốc ngả về Nhật Bản hay đầu hàng Nga, thì nạn nhân cuối cùng vẫn sẽ là các nước phương Tây. Nếu đúng như vậy, thì lịch sử của thế chiến thứ hai ắt sẽ phải viết lại”. (Tưởng Giới Thạch, “Nước Nga Xô Viết ở Trung Quốc”).

Các chính sách và quyết định của Tưởng Giới Thạch liên quan đến số phận của các quốc gia và hướng đi của cuộc đại chiến thế giới, đồng thời liên quan trực tiếp đến cuộc chiến chống lại sự bành trướng của Satan trên thế gian và tình hình thế giới sau này.

Thế cuộc khó lường

Năm 1936, tại hội lập chí Nam Kinh, trong lời răn dạy dành cho hiệu trưởng và đại diện học sinh của các trường từ cấp trung học trở lên trên toàn quốc, Tưởng Giới Thạch đã phân tích rất rõ về cục diện thế giới và thời cục của Trung Quốc thời điểm ấy:

“Quan hệ quốc tế hiện nay rất phức tạp, trong môi trường quốc tế phức tạp này, một quốc gia muốn tồn tại và phát triển, nhất là muốn phục hưng khỏi sự suy vong thì không phải là chuyện đơn giản, dễ dàng và trực tiếp. Ta buộc phải nhận rõ các mối quan hệ khác nhau của hoàn cảnh thời đại từ các phương diện khác nhau, từ đó hiểu rõ vị trí của bản thân, mới có thể thấy được con đường tự lập, tự cường, và hoạch định đúng đắn các phương pháp phù hợp với thời đại để ứng phó với hoàn cảnh và đạt được mục tiêu chống giặc, phục hưng. Kể từ khi khai thông đường biển, nhờ phát triển của giao thông quốc tế và văn minh khoa học, Trung Quốc sớm đã trở thành một thành viên chính thức, đồng thời cũng là bộ phận phức tạp nhất trong các mối quan hệ quốc tế, dù trên khía cạnh chính trị, kinh tế, xã hội, học thuật hay ý thức hệ, không mặt nào là không bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi hoàn cảnh quốc tế. Hiện nay, không những vấn đề Trung Quốc hoàn toàn là vấn đề thế giới, mà nó còn là một vấn đề trung tâm của thế giới”.

Các cường quốc trên thế giới hiện đang trực tiếp và gián tiếp lục đục, đấu tranh cắn xé lẫn nhau về cái gọi là vấn đề Viễn Đông, vấn đề Thái Bình Dương, cũng tức là vấn đề Trung Quốc. Tình hình ngày càng gay gắt, đẩy Trung Quốc mắc kẹt vào tình thế nguy hiểm. Trong các nước Âu Mỹ, đất nước có xung đột lợi ích lớn nhất với Nhật Bản, ngoài nước Nga thì chính là Vương quốc Anh, việc Nhật Bản tích cực tranh giành bá quyền ở khu vực Viễn Đông với Anh quốc, không chỉ xung đột lợi ích cơ bản ở Trung Quốc, mà còn là xung đột về thương mại tại các nước thuộc địa của Anh, cũng ngày càng nghiêm trọng. Tiếp đến là Hoa Kỳ, trước khi nổ ra chiến tranh Nga – Nhật, Mỹ muốn sử dụng Nhật Bản để chống lại Nga và duy trì thế cân bằng ở Viễn Đông, kết quả là Nhật Bản đã đánh bại Nga, lột bỏ các thế lực Âu Mỹ tại Đông Á. Quan hệ Mỹ – Nhật càng ngày càng tệ, trở thành thù địch. Vậy nên họ (Anh và Mỹ) dù rất ganh ghét Nhật Bản, nhưng do mâu thuẫn giữa hai nước quá nhiều, nên dù có muốn liên kết với nhau để chế tài Nhật Bản, thì hiện tại cũng là điều không thể.

Hóa ra gần một trăm năm qua thì Nga là nước tham vọng nhất thế giới. Trong thời đại đế quốc của Nga, nước này chỉ tập trung nói về chính sách xâm lược, thực hiện việc mở rộng lãnh thổ. Sau thất bại của chính sách Tây tiến, nước này lại càng đẩy mạnh thực hiện chính sách Đông tiến, toàn tâm toàn ý muốn xâm lược Trung Quốc để chiếm đóng các cửa biển, thực hiện dã tâm xâu xé khu vực Đông Á. Chính sách này hoàn toàn xung đột trực diện với chính sách về Đại Lục của Nhật, đồng thời cũng không thể dung hòa với những tham vọng của Anh ở Viễn Đông. Nhật Bản và Nga vốn đã trở thành thế cục đối lập gay gắt, chiến tranh sớm muộn cũng sẽ nổ ra.

Chúng tôi đã quan sát từ hai sự kiện là hiệp định Nga – Pháp và hiệp định Anh – Đức, có thể rút ra được hai kết luận. Thứ nhất, tất cả các nước hiện đang nỗ lực tìm kiếm liên minh, chuẩn bị cho chiến tranh, vừa đúng là thời điểm các nước liên minh để cô lập và đánh bại kẻ địch. Thứ hai, mặc dù giữa các nước Châu Âu hận cũ thù mới rất nhiều, vui buồn ly hợp khó lường, nhưng trong xương tủy bọn họ đều có tồn tại một vấn đề Viễn Đông, đều không muốn người da trắng lại xảy ra chiến tranh tại Châu Âu. Nói cách khác, họ sẽ cùng nhau giải quyết vấn đề Viễn Đông trong tương lai. Cụ thể hơn là họ sẽ cùng khắc chế Nhật Bản để phân chia Trung Quốc.

Nhật Bản xâm lược Trung Quốc độc chiếm Đông Á. Kẻ thù lớn nhất của họ là Anh, Mỹ và Nga. Ba nước Anh, Mỹ và Nga đều có những kế hoạch đầy tham vọng với Viễn Đông, mỗi nước đều có những thế mạnh riêng, hơn nữa đều là những cường quốc hàng đầu thế giới. Anh và Hoa Kỳ dùng hải quân đe dọa Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Nga uy hiếp Nhật Bản bằng lục quân và không quân ở phía Bắc. Nếu Nhật Bản muốn thôn tính Trung Quốc, độc chiếm Đông Á thì trước hết phải chinh phục Nga, khắc chế Anh và Hoa Kỳ. Còn việc đối phó quân sự với Trung Quốc thì không thành vấn đề. Trong mắt Nhật Bản không hề có Trung Quốc. Họ chỉ băn khoăn và lo sợ ba nước Anh, Hoa Kỳ và Nga.

Chiến lược của Nhật Bản với Trung Quốc không lấy quân sự làm chủ, mà muốn tận dụng các điểm yếu của Trung Quốc, sử dụng các phương pháp khác nhau để đạt được mục tiêu không đánh mà thắng, không cần đổ máu mà vẫn tiêu diệt được Trung Quốc. Phương pháp xấu xa đầu tiên của họ là chống đảng chống Tưởng. Tại sao họ phải chống lại đảng và Tưởng? Tôi đã từng nói ở trên, bởi vì Quốc Dân Đảng có chính sách truyền thống là “khôi phục lại nền tảng cao, củng cố Trung Hoa”. Về cơ bản mâu thuẫn với chính sách Đại Lục của Nhật Bản, hơn nữa hiện nay Trung Quốc toàn dựa vào Quốc Dân Đảng để đảm đương lãnh đạo trách nhiệm cách mạng là an nội, chống ngoại, phục hưng, cứu nước khỏi nạn diệt vong. Họ cũng biết: Tôi, Tưởng Giới Thạch, nay là tổng tư lệnh quân đội Trung Quốc và là người quyết tâm thực hiện các chính sách truyền thống của Quốc Dân Đảng, nếu Tưởng Giới Thạch không bị lật đổ, Trung Quốc sẽ có lãnh tụ về quân sự và là trọng tâm của cách mạng. Họ không thể thỏa sức hoành hành ngang ngược ở Trung Quốc, muốn gì làm nấy và đạt được mục đích là không đánh mà thắng. Trung Quốc có một Tưởng Giới Thạch, là điều mà người Nhật không cam tâm và căm ghét nhất.

(Còn tiếp)

Dịch và chỉnh lý từ:

https://www.epochtimes.com/gb/16/12/14/n8591534.htm