Ngụy tạo lời ác, huỷ hoại người thanh bạch



Tác giả: Cam Lộ

[ChanhKien.org]

Người xưa mở miệng nói chuyện, cầm bút viết chữ không nói về ưu khuyết của người, cũng không cười người thô lỗ quê mùa, cũng không nghị luận sau lưng về khuyết điểm và chuyện nam nữ của người khác, chê bai thất bại của người khác, lại càng không gây xích mích ly gián. Cho dù là nói trúng tất cả, cũng là làm chuyện xấu, làm hại người khác, hao tổn phúc đức bản thân, hơn nữa sẽ phải chịu trừng phạt báo ứng tương ứng.

Trong “Thái thượng cảm ứng thiên”, Trần Lương Mô tiên sinh đời Minh có nói tới một chuyện như vậy: Vào lúc Trần Lương Mô tuần sát huyện Công An, có một vị họ Bạch làm chức Giáo dụ (cơ quan giáo dục cao nhất tại một huyện), đi đến kinh thành tham gia thi Hội. Vợ Bạch Giáo dụ rất thiện lương, có vị đạo cô núi Thái Hòa đến hoá duyên, vợ Bạch Giáo dụ lấy danh nghĩa Bạch Giáo dụ bố thí đạo cô một lượng bạc. Lại dùng một trượng vải lanh thêu một lá cờ phướn ghi lại thông tin quyên góp. Đúng lúc có vợ của một người đồng nghiệp với Bạch Giáo dụ tới chơi, trông thấy cờ phướn quyên góp thì nói rằng: “Nho quan dạy học qua lại với đạo cô, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến đường quan.”

Vợ Bạch Giáo dụ sau khi nghe, tin là thật, cho người đuổi theo đạo cô, nhưng không đuổi kịp, cho rằng đường quan của chồng từ nay về sau bị hủy, trong lòng rầu rĩ không vui. Bạch Giáo dụ ở kinh thành thi Hội trở về, đem khối vải lanh may y phục, lại cắt mất cờ phướn, người vợ càng khổ sở hơn, bởi vậy mà treo cổ tự tử.

Về sau, Lâm công ở Phủ viện tra xét các tập kiểm tra đánh giá Nho quan, phát hiện phần kiểm tra đánh giá Bạch Giáo dụ có ghi: “Bạch Giáo dụ và vợ đồng nghiệp có quan hệ không bình thường, vợ Bạch Giáo dụ rất bất mãn đối với Bạch Giáo dụ, Bạch Giáo dụ tức giận ép vợ treo cổ tự tử.”

Vậy là, Trần Lương Mô đem tình huống thực tế của Bạch Giáo dụ nói cho Lâm công ở Phủ viện, Lâm công tỏ ra trầm ngâm. Trần Lương Mô lại nói: “Trước khi phán đoán, xin tra rõ trước xem người kể lại có phải là người phẩm hạnh chu toàn hay không, nếu như không phải xin hãy thận trọng suy xét.” Lâm công nghe xong bừng tỉnh đại ngộ, lập tức xóa đi phần kiểm tra đánh giá Bạch Giáo dụ.

Về sau Bạch Giáo dụ thăng chức Trợ giáo ở Quốc Tử Giám, Trần Lương Mô đảm nhiệm chức Án sát sứ tại Phúc Kiến – chủ quản nghiệp vụ tư pháp ở Phúc Kiến. Trần Lương Mô gặp Lâm công ở Phủ Điền, Lâm công bèn chỉ vào nhà hàng xóm sát vách mà nói với Trần Lương Mô: “Nhà này chủ nhân họ Ngô, đã từng đảm nhiệm qua chức Huấn đạo của huyện Công An, chính là hắn gièm pha hủy hoại Bạch Giáo dụ.”

Về sau Ngô Huấn đạo thăng chức đảm nhiệm Giáo dụ ở Bình Hương, Giang Tây, cũng bị những đồng nghiệp khác gièm pha hủy bãi chức quan, lúc đi qua hồ Bà Dương trên đường về nhà, thuyền lật, suýt nữa bỏ mạng, ngày sau cuộc sống hết sức lạnh lẽo thiếu thốn.

Người xưa nói: Cố ý gièm pha hủy hoại, vu khống hãm hại người khác, ắt gặp nghèo nàn khốn cùng, tai họa bất ngờ, còn bị các loại báo ứng như rút lưỡi, địa ngục v.v., khẩu nghiệp và giết chóc bừa bãi là có tội ngang nhau.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/264920


Ngày đăng: 17-02-2021