Trang chủTiên triTu luyệnNghệ thuậtDiễn đàn  
  English中文한국어Pусский  
Tìm kiếm
Chuyên mục

Liên kết

Bài chọn lọc
xem thêm
Thanh tâm quả dục là căn bản của đạo dưỡng sinh


Tác giả: Quan Tâm

[ChanhKien.org] Người không mang theo tâm mà chế ngự vật chất thì không bị vật chất lôi cuốn, tức là đạo nhân (người theo đạo). Người bị dục chế ngự mà ham muốn vật chất thì là tục nhân (người phàm tục). Thanh tâm quả dục không phải là sống cuộc sống thiếu thốn về vật chất mà là giữ cho tâm thanh tịnh. Bậc thánh giả dù có tài sản hàng tỷ hay quyền uy vô hạn nhưng vẫn sống vô dục vô cầu, tùy kỳ tự nhiên. Tâm thanh tịnh không phải là trở ngại cho sự giàu có; người phàm tục thì dục vọng vô hạn, nhưng đa phần những người này lại không dư dật về tài sản, vậy thì người không có tài sản liệu có ít ham muốn hơn chăng? Quyền lực và tiền tài của con người là do vận mệnh quyết định, không liên quan đến thanh tâm quả dục.

Những lời đúc kết xa xưa còn lưu lại từ thời Tiền Tần “Thánh nhân không phải là những người làm quan trong triều, mà là những thầy bói, thầy thuốc trong dân gian”, hay những đạo luận thời nhà Tống “Đại ẩn sỹ ở trong triều, trung ẩn sỹ trong thành phố, tiểu ẩn sỹ ở trong núi” … đều là minh chứng cho điều này.

Từ lịch sử nhân loại mà xét, trong xã hội phương đông và phương tây, dù ở giai tầng nào người thanh tâm quả dục cũng đều là những người giàu có, phú quý nhất, được nhiều người kính trọng và tín nhiệm nhất. Ngược lại, người ham muốn danh lợi mạnh mẽ và tâm hiển thị mãnh liệt chính là nguyên nhân gây loạn bậy trong xã hội. Người giữ tâm thanh tịnh mới có thể tập trung làm nghiên cứu, những nhà khoa học, nhà phát minh chân chính và những người có học vấn cao đều là những người thanh tâm quả dục.

Trong xã hội ngày nay, những kẻ kiến thức nửa vời đến đâu cũng hô hào lý lẽ sai lầm rằng thanh tâm quả dục nghĩa là sống khốn khó, cùng quẫn. Đó mới là những kẻ ngu muội, vô tri, dùng miệng lưỡi giảo hoạt mà bôi nhọ chính tín, vô hình chung đã gây ra biết bao tội nghiệp, thiên tai nhân họa cũng theo đó mà xuất hiện.

Nhà khoa học lớn Albert Einstein bị người thời đó coi là thiên tài ngu ngốc, kỳ thực là vì ông không để ý lắm đến chuyện thế sự, không quan tâm lắm đến những việc tầm thường. Ông không có thời gian để tâm vào những sự việc đó mà luôn giữ thanh tâm quả dục, cho nên ông mới bị coi là ngốc nghếch.

Nhạc sỹ nổi tiếng Beethoven nếu không trở thành người điếc thì cũng sẽ không có được thành tựu âm nhạc lớn như vậy. Người nhạc sỹ phải ở trong xã hội thực tế mà khổ luyện, sau khi đi nhiều nghe nhiều, tích lũy thành công, cuối cùng Beethoven lại trở thành người điếc. Nhờ vậy, ông có thể giữ được khả năng quan sát nhạy cảm, không bị can nhiễu bởi những chuyện thị phi nơi thế tục, điều đó giúp ông có thể sáng tác nên những tác phẩm bất hủ, đạt chuẩn mực siêu phàm, thoát tục.

Vì sao Tỗn Tẫn sau khi chịu hình phạt chặt xương đầu gối mới có thể thành tựu được binh pháp của ông? Vì sao Tư Mã Thiên khi bị đục đầu gối và bị hoạn rồi mới có thể hoàn thành bộ sử ký? Tại sao các nghệ thuật gia và nhà văn lớn từ phương đông đến phương tây như Tào Tuyết Cần lại phải sống nghèo khó đến vậy?

Các nhà văn, nghệ sỹ trước tiên phải nhọc cái gân cốt, khổ cái tâm trí, thành tựu về mặt tinh thần mới có thể sáng tác được những tác phẩm ở cảnh giới cao. Họ cũng cần tách khỏi thế gian, giữ khoảng cách với thế giới trần tục mới có thể làm nên thành tựu. Do vậy cũng cần có hoàn cảnh để đạt được thanh tâm quả dục.

Những người không tranh với đời thường là những người đại trí giả ngu, Tào Tuyết Cần vì không theo trào lưu thế tục mà bị người ta cho là nghèo khó, chán nản, đây là đạo lý muôn thuở.

Thanh tâm quả dục là căn bản để đạt những thành tựu trong văn học nghệ thuật, võ thuật, kinh doanh, chính trị, đây cũng là con đường của mọi chính đạo. Hai chữ “giác ngộ” trong văn hóa Trung Quốc cũng từ đó mà ra.

Thanh tâm quả dục chính là đạo dưỡng sinh. Người nghèo nhờ thanh tâm quả dục mà an khang, đức dày; người phú quý nhờ thanh tâm quả dục mà bình an, hưởng thọ lâu dài, rạng rỡ tổ tông, vinh danh hậu thế. Thanh tâm quả dục trong từng suy nghĩ, ngôn hành giúp đạt được thân tâm khỏe mạnh, “minh huệ bất hoặc”(1) mà tự giác ngộ, đây là khởi nguồn của chính đạo.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/238502

Chú thích: (1) Trích Kiên định – Tinh tấn yếu Chỉ

Chia sẻ bài viết này

Ngày đăng: 13-08-2017
Các bài khác
 
 
|    Trang chủ    |    Giới thiệu    |    Liên lạc    |   Lưu trữ    |    Minh Huệ Net    |
  - Website này do các học viên Pháp Luân Đại Pháp thực hiện
- Tất cả các hoạt động của PLĐP đều miễn phí và do học viên tình nguyện đảm nhận