Điều một tiểu đệ tử mới đắc Pháp nhìn thấy tại không gian khác



Tác giả: Một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc

[Chanhkien.org] Em là một học sinh lớp 7, nhưng em đã có tiền duyên với Đại Pháp từ lâu. Mùa thu năm 1995, mẹ em đi tới nhà bà ngoại, ở đó người dì thứ hai của em đã giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp cho mẹ em. Mẹ em cảm thấy nó rất tốt và đã quyết định tu luyện. Mẹ em mang những quyển sách Pháp Luân Đại Pháp về nhà và bắt đầu tập luyện. Em mới chỉ được tám tháng tuổi lúc đó, nhưng em luôn ở bên cạnh mẹ em khi mẹ em học Pháp và luyện công cho đến ngày 20 tháng 7 năm 1999.

Mẹ em đã dừng tập luyện sau khi cuộc bức hại bắt đầu. Mẹ em lại trở lại tu luyện vào tháng 6 năm 2008, và đã bảo em tu luyện cùng. Mặc dù em bắt đầu muộn như vậy, nhưng em đã nhìn thấy nhiều cảnh tượng trong những cảnh giới khác nhau và đã nghe thấy nhiều lời giảng dạy của Sư phụ. Tại đây em muốn chia sẻ những điều này với các bạn đồng tu.

Ngày đầu tiên em bắt đầu tu luyện, em ngồi đả tọa trong thế song bàn kiết già khi phát chính niệm. Em lập tức nhìn thấy nhiều những gương mặt ma quỷ đang tấn công em. Một số con đã cố lao vào mắt của em, nên em đã dùng gậy đánh chúng. Chúng đánh vào mặt em, làm mũi em chảy máu. Đó là lần đầu tiên em phát chính niệm, và em thấy nó không có tác dụng lắm. Sau nửa năm tu luyện, đã không còn nhiều ma quỷ như vậy trong trường của em nữa.

Sau khi năm học mới bắt đầu, em vẫn nhìn thấy nhiều ma quỷ trong giấc mơ của em khi em ngủ. Chúng dùng tất cả sức mạnh của chúng để ngăn cản em luyện công. Em có nhiều bài tập ở nhà và không nghiêm khắc kỷ luật bản thân, nên em luyện tập khi được khi không.

Người dì thứ hai của em đã tới thăm gia đình em vào tháng 11 năm 2008. Dì nói với gia đình em rằng em cùng người nhà phải tu luyện tinh tấn và dành nhiều thời gian đọc sách, luyện công và phát chính niệm. Mẹ em đã tinh tấn hơn trước kia và giúp em sắp xếp thời gian học Pháp và luyện công. Em luyện công sau khi đi học về trong khi mẹ em nấu bữa tối. Khi em luyện các bài động công, lòng bàn tay, vai, bụng và lưng của em, tất cả đều rất nóng, và em trở nên ướt đẫm mồ hôi. Thỉnh thoảng, khi em ngồi trong thế song bàn kiết già, tất cả lông trên toàn cơ thể em dựng đứng lên. Em thấy lòng bàn tay và bàn chân của em có màu đỏ và tất cả các mạch đều khai mở. Đó là một cảm giác tuyệt vời; em cảm thấy cơ thể rất nhẹ nhàng và khoẻ mạnh.

Một ngày mùa hè khi đang phát chính niệm, em đã nhìn thấy nhiều con bọ cạp tới tấn công em như một đám mây đen. Em ngồi trong không gian khác luyện công, và có nhiều đóa sen trước mặt em, và chúng hút tất cả những con bọ cạp. Hai ngày tiếp theo, khi phát chính niệm, em đã tiêu diệt sạch những con bọ cạp khỏi trường của em. Vào ngày thứ tư, em bảo mẹ mở nhạc bài tập số năm và dạy em các động tác đả thủ ấn; đó là lần đầu tiên em tập bài tĩnh công ngồi.

Ngay khi nhập định, em đã nhìn thấy Sư phụ trong bộ trang phục tập công màu vàng, và Ngài đã đưa em lên Trời, đến một không gian rất cao. Sư phụ ngồi đó và nói với em: “Từ giờ trở đi, con phải tận dụng thời gian học Pháp luyện công, chuyển hoá bản thể. Sư phụ có thể thanh trừ đám ma quỷ kia trong những không gian khác cho con. Thời gian không còn nhiều. Hãy nói với những người trong gia đình con, họ cũng phải tận dụng thời gian để học Pháp và luyện công. Hơn nữa, để tìm thấy con, những sư phụ của con trong các tiền kiếp đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ.”

Lúc đó, em thấy bốn người đứng cạnh Sư phụ. Họ nói với em rằng: “Chúng tôi có nhiều đệ tử, và chúng tôi đã tìm thấy họ, điểm hoá cho họ trong giấc mơ, thúc giục họ học Pháp và luyện công, nhưng họ đã không ngộ. Chúng tôi đã bảo hộ con từ khi chúng tôi tìm thấy con trong nhân thế.” Lúc này, Sư phụ nói với em: “Cơ thể của con vẫn ở trong tình trạng không tốt, cánh tay phải của con có bệnh, và nó vẫn chưa thông được tốt. Nó chỉ có thể được thanh lý qua sự luyện công của con.”

Khi ở bên Sư phụ, em đã nhìn thấy một cái chai thuỷ tinh ở gần cơ thể em. Ở phần bên trái là chất màu trắng như sữa, trong khi đó ở phần bên phải là những chất màu đen. Em ngộ ra rằng chắc chắn đây là biểu hiện của cơ thể của em trong không gian khác. Em đã nhìn thấy cánh tay phải của em bị bao bọc bằng một chất giống như xi măng. Cơ thể xác thịt của em có một mảnh cơ bị chết trong cánh tay của em, bị gây ra bởi quá nhiều mũi tiêm sau khi em sinh ra. Bây giờ nó biểu hiện là một vết sẹo thâm tím. Mỗi khi em tập bài công pháp số hai, em lại cảm thấy nó rất nặng, và em có thể nhìn thấy vật chất màu đen đang rơi xuống.

Sư phụ nói với em: “Nếu con tu không tốt và không thể xuất khỏi thế gian pháp, con sẽ không thể quay về khi Chính Pháp của ta kết thúc. Con chỉ có thể chuyển sinh trong nhân thế, không phải là lục đạo luân hồi, mà chỉ ở trong người thường. Những tai nạn trong tương lai, đại đào thải, sẽ không ảnh hưởng tới con. Đương nhiên, những khổ nạn nhỏ vẫn chắc chắn sẽ xảy ra. Trong khi chuyển sinh trong người thường, đầu tiên con có thể là hoàng đế và bác sĩ, rồi cuối cùng con sẽ là một người canh gác ban đêm. Nếu con hoàn thành tu luyện bây giờ, tất cả những vị Phật mà con kính trọng bây giờ sẽ là chúng sinh trong thế giới của con. Nhưng nếu con không đạt viên mãn, con sẽ do họ quản khi chuyển sinh trong người thường. Vì vậy, con phải tinh tấn.”

Em đã hỏi Sư phụ: “Liệu con vẫn có thể tu luyện khi chuyển sinh trong người thường không?” Sư phụ thở dài: “Có nhiều Giác Giả ở tầng thứ rất cao đang xuống vào thời gian này, nhưng tất cả họ đều bị sa lầy mắc kẹt trong tầng thứ con người và không thể trở về. Cũng giống như con, một Bồ Tát bị vấy bùn khi qua sông thậm chí không thể đảm bảo sự thành công của bản thân mình. Con người trong tương lai sẽ được quản bởi những vị Thần ở gần con người nhất. Con người vẫn có thể tu luyện, nhưng không ai trong họ có thể trở lại cảnh giới nguyên thuỷ, và sự thăng tiến của họ sẽ rất chậm chạp.”

Em nói với Sư phụ: “Con chắc chắn sẽ tu luyện tốt, để có thể theo Sư phụ trở về. Nếu con vẫn không đạt viên mãn khi Chính Pháp kết thúc, xin hãy cắt cánh tay phải của con, vì con muốn trở về ngay cả khi con mất đi một cánh tay. Xin đừng bỏ con ở lại.”

Sư phụ trả lời: “Điều đó không thể được. Ta không an bài con đường của con như thế. Con không thể bắt đầu lại việc tu luyện của con bây giờ được, và sự tu luyện mới của con sẽ quá chậm. Con đường mà Sư Phụ đã an bài cho con là nhanh nhất. Sau khi vượt qua khỏi tu luyện thế gian pháp, con có thể luyện xuất ra được vô số Pháp thân và thần thông.”

Em hỏi Sư phụ: “Tại sao Sư phụ thường xuyên chăm lo cho con, chứ không phải mẹ con?” Sư phụ nói: “Mẹ con tu luyện chậm chạp. Nhưng các vị Thần trong những không gian cao tầng khâm phục mẹ con, vì mẹ con sinh ra con, một Đại Giác Giả cao như thế, và đã dẫn dắt con tới con đường tu luyện. Bà ấy đã tích được công đức vô lượng. Nếu mẹ con tu thành, nhưng con không tu thành, thì con sẽ là một sinh mệnh trong thế giới của bà ấy, nhưng không ai trong chúng sinh của con có thể đi theo con. Nếu con tu thành, nhưng mẹ con không tu thành, thì bà ấy sẽ đi đến thế giới của con để là một chúng sinh trong đó, nhưng chúng sinh của bà ấy sẽ không được phép tới đó.” Lúc này, Sư phụ nói: “Được rồi, đã đến lúc con phải đi xuống!”

Em thấy ngón chân của Sư phụ hơi cử động, và em đã đi xuống. Nhạc luyện công cũng kết thúc. Em nói với mẹ điều mà em đã trải qua. Từ đó trở đi, mẹ em và em rất tinh tấn. Trong khi luyện công, em nhìn thấy vật chất màu đen chảy nhỏ giọt xuống từ cánh tay của em, và vật chất màu đen trong cái chai cũng đã giảm đi. Mẹ em đọc Hồng Ngâm của Sư phụ trong khi em làm bài tập, và em nhìn thấy khói đen xuất ra từ đầu ngón tay của bà. Khi không luyện công, em cũng có thể nhìn thấy những không gian khác.

Một lần, em nhìn thấy mẹ em ở không gian khác trong khi tập bài công pháp số hai. Bà là một người đàn ông, với một cơ thể màu vàng kim, nhưng ông ấy đang ngáy ngủ dưới một cây to phát ánh sáng chói lọi. Em biết thuyền Pháp của Sư phụ đang chuẩn bị rời bến, và bất kỳ ai không lên thuyền sẽ không đạt viên mãn. Em đã cố gắng hết sức để đánh thức mẹ em. Ông ấy đã mở mắt và nói: “Buồn ngủ”, sau đó lại quay ra ngủ. Em đã đánh ông ấy bằng một hòn đã, nhưng ông ấy vẫn ngủ. Một người đàn ông cưỡi trên một con rùa đi qua em, và em cầu xin ông ta giúp em đánh thức mẹ em. Ông ấy trả lời: “Không có thời gian đâu” và sau đó rời đi. Em nhìn thấy vài người ngồi trên những bông hoa sen đang bay qua chúng em. Một ông lão nói với em: “Không còn thời gian nữa! Chạy nhanh lên, cứ mặc kệ ông ấy!”

Em biết Sư phụ không muốn bỏ lại dù chỉ là một đệ tử, và Ngài muốn em giúp mẹ em. Em đã thấy Sư phụ lấy ra một miếng thịt từ cơ thể của Ngài và ném nó vào không khí, và nó lập tức biến thành vô số những Pháp khí bay lượn để cho những người tu luyện dùng làm phương tiện. Sư phụ đã ban cho em một phi thuyền và cho mẹ em một con rồng bay. Vì mẹ em vẫn còn đang ngủ, em đã nhận con rồng cho mẹ. Có chín cái đồng hồ lớn ở bên cạnh thuyền Pháp. Một bảng chú thích cũng được treo lên: Khi mỗi đồng hồ hoàn thành một vòng quay chín lần, kết thúc vào đúng 12 giờ, thời gian cho tu luyện sẽ kết thúc. Bây giờ là 8 giờ đúng. Mặc dù em không biết làm thế nào để đổi thời gian đó sang không gian của chúng ta, nhưng em biết thời gian còn lại rất ngắn.

Em nói với mẹ điều mà em thấy được sau khi luyện công xong. Bây giờ bà thậm chí còn nghiêm khắc với bản thân hơn nữa. Ba ngày sau, trong không gian khác em đã thấy mẹ tỉnh dậy. Ông đã muốn đi tới thuyền Pháp, nhưng chân phải của ông không thể cử động. (Trong không gian này, chân phải của mẹ luôn cảm thấy tê sau khi ngủ.) Em đã thúc giục ông cưỡi lên con rồng bay, nhưng ông không dám, vì nó có vẻ như rất nguy hiểm. Để ông đi nhanh hơn, em đã ẩn mình và chạy bên cạnh ông. Em và mẹ em đã nhìn thấy nhiều người trên đường và một đám đông lớn bên cạnh thuyền Pháp. Em đã thúc giục mẹ em chen vào đám đông. Nhưng ông không làm thế mà lại đứng ở cuối hàng chờ. Em biết có một chỗ trên thuyền dành cho em, nên em đã đi vào.

Em đã kể với mẹ tất cả những điều mà em nhìn thấy trong không gian khác, và bà đã trở nên rất tinh tấn. Dì của em và những người bạn của dì, tất cả đều rất xúc động và đã kinh nghiệm được nhiều điểm hoá từ những điều em mơ thấy.

Em viết ra những điều này với hy vọng các đồng tu sẽ dũng mãnh tinh tấn. Với những ai chưa tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, xin hãy khẩn trương và bắt đầu!

Hợp thập!

Đây chỉ là hiểu biết có giới hạn của em. Xin từ bi chỉ ra những gì không phù hợp với Pháp.

Dịch từ:

http://minghui.ca/mh/articles/2009/1/7/193063.html
http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2009/1/14/103893.html



Ngày đăng: 03-10-2010

Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác đăng trên ChanhKien.org đều thuộc bản quyền của trang Chánh Kiến. Vui lòng chỉ sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, và cần ghi lại tiêu đề gốc, đường link URL, cũng như dẫn nguồn ChanhKien.org.