Chuyện cổ Phật gia: Lai lịch tượng Kiều Diện Đầu Văn Thù Bồ Tát ở chùa Tượng Thù núi Ngũ Đài Sơn



Bản in Bản in

Tác giả: Học viên Pháp Luân Công

[ChanhKien.org] Chùa Thù Tượng nằm ở phía tây nam thị trấn Đài Hoài, Ngũ Đài Sơn được xây dựng vào thời đầu Đông Tấn (năm Tây Nguyên thứ 317). Trong ngôi chùa này thờ cúng pho tượng Văn Thù Bồ Tát lớn nhất Ngũ Đài Sơn. Pho tượng Văn Thù Bồ Tát này còn có một tên khác là “Kiều Diện Đầu Văn Thù Bồ Bát” (Tượng Văn Thù Bồ Tát  phần đầu làm bằng bột kiều mạch), đây là một câu chuyện có thật.

Vào thời xưa khi các thợ thủ công tạc tượng Văn Thù Bồ Tát, lúc tượng Bồ Tát cưỡi Thần thú là con nghê sắp được tạc xong (con nghê là con thứ năm trong truyền thuyết về rồng sinh chín con, dân gian gọi là “lục mao sư tử” – sư tử lông xanh), tượng Bồ Tát còn thiếu phần đầu, các thợ thủ công có phần lúng túng vì chưa ai từng thấy khuôn mặt Bồ Tát rốt cuộc thần thái ra sao. Người nói phải tạc thế này, người nói phải tạc thế kia, mỗi người một ý. Trong khi các thợ thủ công còn đang khổ não vì không biết phải tạc khuôn mặt Bồ Tát ra sao, trong nhóm thợ thủ công có một anh đầu bếp đang làm cơm ở nhà bếp với bột kiều mạch, nghe thấy ngoài sân có tiếng ồn ào, tưởng có chuyện gì vội vàng chạy ra xem. Sau khi biết rõ sự tình, anh lớn tiếng nói: “Tượng Bồ Tát không thể tuỳ tiện mà tạc được, mọi người có cãi lộn ầm ĩ cũng chẳng ích gì!” Nghe anh nói xong không ai nói được gì nữa.

Anh đầu bếp quay lại nhà bếp, đang chuẩn bị làm bánh kiều mạch thì đột nhiên thấy hào quang chiếu rọi vào phòng, anh đầu bếp mở cửa sổ ra nhìn lên trời, hoá ra chính là Văn Thù Bồ Tát ở giữa không trung, hiển hiện trước mặt anh với vẻ mặt từ bi, hào quang tỏa sáng. Lúc đó mà đi tìm anh thợ thủ công để mô phỏng lại thì không kịp nữa, trong lúc cấp bách anh chợt nảy ra sáng kiến, anh lấy hết bột kiều mạch ra phỏng theo chân dung Bồ Tát mà nặn. Anh vừa nặn xong phần đầu thì Văn Thù Bồ Tát biến mất. Sau khi các thợ thủ công tới, họ vội vàng mang phần đầu nặn bằng bột kiều mạch đặt lên thân tượng, giát vàng ra bên ngoài. Mọi người liền gọi pho tượng Bồ Tát này là “Kiều Diện Đầu Văn Thù Bồ Tát”.

Pho tượng Kiều Diện Đầu Bồ Tát này được thờ trong điện Đại Văn Thù, phía sau tượng Văn Thù hướng ra cửa hậu còn thờ một pho tượng Quan Âm Bồ Tát. Từ trước tới nay, đa số tượng Quan Âm trong chùa đều quay mặt về hướng nam, nhưng tượng Quan Âm trong chùa Văn Thù lại quay mặt về hướng bắc, do đó được gọi là “Quan Âm ngồi ngược”. Điều thú vị là trên bức tường bình phong phía ngoài cửa hậu có vẽ một bức tranh La Hán hàng phục mãnh hổ, hai bên có câu đối: “Hỏi Quan Âm vì sao ngồi ngược, hận phàm phu không chịu quay đầu”. Câu đối này mang hàm nghĩa nghiêm túc mà sâu sắc rằng không phải Thần Phật không thể phổ độ chúng sinh, mà là kẻ phàm phu tục tử không chịu vứt bỏ chấp trước. Ngoài ra, trên vách đại điện còn vẽ 500 vị La Hán, cả toà đại điện mang vẻ trang nghiêm và thần thánh.

Hoàng đế Khang Hi từng năm lần đến lễ trên núi Ngũ Đài Sơn, đã ngự đề lên hoành phi ở chùa Tượng Thù: “Thụy tướng thiên nhiên”, có nghĩa là tượng Văn Thù Bồ Tát giống như được trời sinh ra vậy. Sau này, hoàng đế Càn Long cũng sáu lần đến lễ ở Ngũ Đài Sơn, cũng ngự bút hoành phi ở chùa Tượng Thù: “Đại viên kính trí”, còn ra lệnh phỏng theo chùa Văn Thù để xây dựng một ngôi chùa ở Thừa Đức để thờ cúng tại gia, lại dựa vào trí nhớ lệnh cho người tạc một pho tượng phỏng theo tượng Kiều Diện Đầu Văn Thù Bồ Tát để thờ cúng ở chùa Hương Sơn Bảo Tượng. Như vậy có thể thấy hoàng đế Càn Long rất coi trọng và kính ngưỡng đối với chùa Tượng Thù và Văn Thù Bồ Tát.

Tại sao người đầu bếp này có thể nhìn thấy Bồ Tát hiển linh, tôi nghĩ chính vì anh ấy đã nói rằng: “Tượng Bồ Tát không thể tuỳ tiện mà tạc được”, trong đó đã bao hàm tấm lòng tôn kính đối với Bồ Tát. Ngày nay, rất nhiều người không tin Thần cho rằng: Tôi phải nhìn thấy Thần thì tôi mới tin. Kỳ thực, Thần tuyệt đối sẽ không tùy tiện hiển hiện cho con người xem, đặc biệt là với những người không tin vào Thần, nếu không có nhân duyên đặc biệt thì Thần sẽ không hiển hiện cho họ thấy. Ngày nay có nhiều người tu luyện tin vào Thần, tôn kính Thần, không ngừng đề cao chuẩn mực đạo đức, không ngừng làm người tốt, nhờ đó có thể được trải nghiệm Thần tích, thậm chí có thể trực tiếp nhìn thấy Thần, bản thân họ có thể chứng thực một cách chân thực sự tồn tại của Thần Phật cùng sự vĩ đại trong tu luyện Phật Pháp.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/245082

 

Share

Ngày đăng: 09-09-2018