Trang chủTiên triTu luyệnNghệ thuậtDiễn đàn  
  English中文한국어Pусский  
Tìm kiếm
Chuyên mục

Liên kết

Bài chọn lọc
xem thêm
Phá giải những nghi hoặc về sự tồn tại của Thần (1)


Tác giả: Trần Ý

[ChanhKien.org] Có Thần hay không? Có! Không nơi nào là không có Thần, trên đầu ba thước có Thần linh. Thần sẽ không vì có người không tin mà không tồn tại, cũng không phải vì có người “khích tướng” mà hiển hiện ra cho con người thấy. Thần đã sáng tạo ra môi trường sinh tồn cho con người và cũng lưu lại cho con người tiêu chuẩn hoặc giới luật làm người mà con người phải tuân theo, lúc con người gặp nguy nan Thần còn đến cứu độ con người. Những lời hứa của Thần đối với con người đều sẽ được thực hiện.

Sở dĩ con người không tin vào Thần là do họ đã bị trúng độc bởi thuyết vô thần của đảng cộng sản. Theo tạp chí Văn hoá tôn giáo thế giới kỳ thứ nhất đăng năm 1998, các cuộc điều tra vào năm đó cho thấy trong tổng số 1,3 tỉ người trên thế giới không tin vào tôn giáo thì có đến 1,2 tỉ người sống ở Trung Quốc; một số người không tin có Thần vì khoa học không có căn cứ để chứng minh sự tồn tại của Thần, một số người không tin có Thần vì họ không nhìn thấy Thần, cũng có người vì rất nhiều mối nghi hoặc mà không tin vào Thần, có người lại cho rằng tin hay không tin thì cũng là chuyện nhỏ chẳng đáng bận tâm. Phá giải những mối nghi hoặc về sự tồn tại của Thần, nhận thức được rằng việc tin hay không tin vào Thần có liên hệ mật thiết với vận mệnh của con người, điều này sẽ giúp con người có niềm tin đúng đắn vào Thần.

Thần và khoa học

Đa số các nhà khoa học nổi tiếng đều tin vào Thần.

Nhiều người cho rằng tin vào Thần là mê tín, là không phù hợp với “khoa học”. Đảng cộng sản dùng cây gậy “phản đối mê tín” để công kích những người tin vào Thần. Theo quan điểm này thì các nhà khoa học đều không nên tin vào Thần, càng là nhà khoa học tiên phong thì càng không nên tin vào Thần. Tuy nhiên thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Newton tin vào Thần, Einstein tin vào Thần, rất nhiều nhà khoa học nổi tiếng đều tin vào Thần: cha đẻ của kỹ thuật phẫu thuật khử trùng Joseph Lister, nhà vi sinh vật học Louis Pasteur, nhà cơ học thiên thể Johannes Kepler, nhà hóa học Robert Boyle, nhà giải phẫu so sánh Georges Cuvier, nhà khoa học máy tính Charles Babbage, nhà điện tử học John Ambrose Fleming, nhà điện động lực học James Clerk Maxwell, nhà điện từ học Michael Faraday, cha đẻ của di truyền học Mendel, nhà địa lý học sông băng Louis Agassiz, bác sĩ phụ khoa James Simpson, nhà nghiên cứu thủy văn Matthew Maury, nhà nghiên cứu thủy tĩnh học Blaise Pascal…

Thư viện Bodleian của đại học Oxford hiện còn lưu giữ một bản tuyên ngôn về khoa học và tôn giáo vào năm 1865 do mấy trăm nhà khoa học phương tây thuộc Hội khoa học Anh quốc cùng ký tên, trong đó có đoạn: “Chúng tôi dựa trên lập trường của khoa học tự nhiên để tuyên bố ý kiến của chúng tôi về mối quan hệ giữa tôn giáo và khoa học. Hiện nay nhiều người trong giới khoa học vì muốn tìm kiếm chân lý của khoa học mà nghi ngờ chân lý và tính chính xác của Thánh Kinh. Chúng tôi rất lấy làm tiếc vì điều này. Chúng tôi cho rằng sự tồn tại của Thần một mặt được ghi trong Thánh Kinh, mặt khác cũng được thể hiện trong tự nhiên.”

Nhiều năm trước, Liên hợp quốc đã tiến hành một cuộc điều tra bằng phương pháp thăm dò dư luận Gallup đối với 300 nhà khoa học nổi tiếng trong 300 năm trở lại đây để tìm hiểu xem họ có tin vào Thần hay không. Ngoài 38 người không thể điều tra rõ về tín ngưỡng nên không được tính, còn lại 262 người, trong đó có 242 người tin vào Thần, chiếm 92,4%. Trong số 286 nhà khoa học Mỹ giành giải Nobel, số người tin vào Thần chiếm đến 92%.

Những nhà khoa học vĩ đại trong lịch sử nhân loại đều tin rằng có Thần tồn tại, đó không phải là niềm tin mù quáng. Các nhà khoa học phát hiện rằng mọi thứ trong thế giới xung quanh chúng ta đều rất chính xác và có trật tự, tất cả các hằng số tự nhiên như điện tử điện lượng, khối lượng proton, lực ngẫu hợp tác dụng lẫn nhau, nếu chỉ cần một chút sai biệt thì chúng sẽ không thể kết hợp được với nhau, các ngôi sao sẽ không sáng, các hành tinh, Trái Đất và sự sống sẽ không tồn tại nữa. Các nhà khoa học đều cho rằng chúng không tồn tại ngẫu nhiên, họ ca ngợi sự vĩ đại của Sáng Thế Chủ. Họ cho rằng nhận thức của khoa học về thế giới khách quan chỉ là một phần những điều huyền bí về lý do Thần tạo ra vạn vật mà Thần để cho con người được tìm hiểu mà thôi. Nhà thiên văn học Galileo sau khi quan sát bằng kính viễn vọng phát hiện được lỗ đen của mặt trời, vệ tinh của sao Mộc và những dãy núi trên Mặt Trăng, ông đã quá vui mừng mà viết lại như sau: “Tôi quá đỗi kinh ngạc, tôi vô cùng cảm tạ Thượng Đế, Ngài đã giúp tôi tìm ra cách phát hiện ra những điều vĩ đại như vậy, những điều mà suốt bao thế kỷ qua con người chưa thể hiểu rõ.”

Thực ra trong số những người thường hay lấy danh nghĩa khoa học để công kích những người tin vào Thần, không ít người chỉ nắm được một chút tri thức khoa học hoặc là người có mục đích chính trị. Hơn 100 năm trước tại Pháp, có một sinh viên đi tàu, ngồi cạnh cậu là một ông lão trông giống một lão nông, tay cầm tràng hạt, miệng lẩm nhẩm niệm kinh. Cậu sinh viên hỏi: “Ông ơi, ông vẫn còn tin vào những thứ đã lỗi thời này hay sao?” Ông lão trả lời: “Đúng vậy, tôi tin, còn cậu không tin sao?” Cậu sinh viên cười: “Cháu không tin vào những điều ngu muội như thế này. Ông hãy nghe cháu vứt tràng hạt này đi và tìm hiểu xem khoa học giải thích về chuyện này như thế nào.” Ông lão nói: “Khoa học ư, tôi không hiểu khoa học, cậu làm ơn giải thích giúp tôi.” Cậu sinh viên nói: “Chuyện này không phải một đôi lời là có thể nói rõ được, ông hãy cho cháu địa chỉ để cháu gửi một số sách cho ông, ông hãy tự đọc để tìm hiểu nhé.” Ông lão bèn lấy trong túi áo ra một tấm danh thiếp đưa cho cậu sinh viên. Cậu sinh viên cầm tấm danh thiếp rồi nhìn qua, mặt bỗng ửng đỏ, cúi đầu không nói gì. Trên tấm danh thiếp ghi: Louis Pasteur – Viện trưởng viện nghiên cứu khoa học Paris. Ông chính là nhà khoa học nổi tiếng thế kỷ 19 và được mệnh danh là “Cha đẻ của vi sinh vật học”. Louis Pasteur nói: “Càng nghiên cứu sâu về tự nhiên thì lại càng cảm nhận được những điều kỳ diệu của Sáng Thế Chủ”, khoa học giúp con người gần gũi với Thần hơn.

Bạn cho rằng tin vào Thần là không phù hợp với khoa học, là mê tín, vậy trình độ khoa học của bạn ở mức độ nào so với những ngôi sao sáng trong giới khoa học? Họ tin Thần, còn bạn lại muốn dùng khoa học để phủ nhận sự tồn tại của Thần sao?

Khoa học không chứng minh được sự tồn tại của Thần, điều này chỉ có thể nói lên rằng khoa học vẫn chưa phát triển

Có một câu chuyện thế này: Sau chiến tranh châu Âu lần thứ nhất, có một quốc gia muốn dùng khoa học để tuyên truyền thuyết vô thần, bèn mời ba vị tiến sĩ đến quảng trường để thuyết giảng. Vị đầu tiên là một tiến sĩ thiên văn học, sau khi giải thích rất nhiều lý do không có Thần, ông bèn hô lớn: “Tôi đã dùng kính viễn vọng để quan sát thiên thể suốt hơn 20 năm qua nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Thần, do đó tôi khẳng định không có Thần.” Vị thứ hai là một tiến sĩ y học, sau khi giảng giải rất nhiều về lý do nhân loại tuyệt đối không tồn tại linh hồn, ông nói: “Tôi đã từng giải phẫu trên 100 thi thể hơn 10 năm, tôi đã quan sát kỹ các bộ phận cơ thể nhưng chưa bao giờ thấy chỗ nào có linh hồn trú ngụ, do đó nhất định không có sự tồn tại của linh hồn.” Vị thứ ba là một nữ tiến sĩ luân lý học, bà nói: “Người ta chết đi cũng giống như ngọn đèn tàn, chết là hết, khi đã chết thì coi như kết thúc mọi chuyện, tuyệt đối không có chuyện thiên đường, địa ngục và chịu tội muôn kiếp. Tôi đã từng đọc rất nhiều sách trên thế giới, nhưng chưa có trang nào ghi chép về điều này.” Sau khi ba vị tiến sĩ thuyết giảng xong, người dẫn chương trình tuyên bố với mọi người: “Nếu như lý do không sự tồn tại của Thần mà ba vị tiến sĩ vừa thuyết giảng có chỗ nào đó chưa đầy đủ hoặc nếu có chứng cứ phản bác lại, bất cứ ai cũng có thể đưa ra thảo luận công khai.”

Có một bà lão nông thôn nói với người dẫn chương trình: “Tôi có thể đưa ra vài câu hỏi không?” Người dẫn chương trình nói: “Rất hoan nghênh bà!” Bà lão liền hỏi vị tiến sĩ đầu tiên: “Ông dùng kính viễn vọng quan sát thiên thể đã hơn 20 năm, vậy ông đã nhìn thấy gió bao giờ chưa? Hình dạng của nó như thế nào?” Vị tiến sĩ nói: “Dùng kính viễn vọng làm sao mà có thể nhìn thấy được gió cơ chứ!” Bà lão nói: “Vậy trên đời này có gió hay không? Ông dùng kính viễn vọng mà lại không nhìn thấy được gió, thế lẽ nào ông lại có thể dùng nó mà nhìn thấy được Thần hay sao? Ông quan sát bằng kính viễn vọng nhưng không nhìn thấy Thần, ông liền có thể nói không có Thần sao?” Vị tiến sĩ thiên văn học không nói được lời nào.

Bà chuyển sang vị thứ hai: “Ông có yêu vợ của mình không?” Vị tiến sĩ trả lời: “Có!” Bà lão nói: “Xin cho tôi mượn con dao mà ông hay dùng để phẫu thuật, tôi muốn mở bụng của ông ra xem xem tình yêu đối với vợ của ông nó nằm ở chỗ nào. Ở gan, dạ dày hay ở ruột.” Nói xong cả hội trường cười lớn.

Bà tiếp tục hỏi vị nữ tiến sĩ: “Bà đã đọc qua cuốn sách này chưa? Cuốn này gọi là Thánh Kinh; chẳng phải cuốn sách này đã nói rất rõ ràng rằng người ta rồi cũng sẽ chết, sau khi chết sẽ phải đối mặt với thẩm phán hay sao? Lại còn nói người tin chúa Jesus sẽ sống mãi, còn không tin sẽ bị định tội hay sao? Bà không nên cho rằng chết rồi là coi như mọi chuyện đã xong, mà cần biết những gì sẽ phải đối mặt sau khi chết, nó sẽ nhiều hơn và lâu hơn so với khi còn sống!” Ba vị tiến sĩ với chuyên ngành khác nhau lại không thể trả lời được câu hỏi của một người nông dân, vậy thử hỏi khoa học có phát triển hay không?

Tại bảo tàng Hàng Châu tỉnh Chiết Giang có cất giữ một chiếc chậu phun nước bằng đồng thau, còn gọi là “Âm dương ngư tiển bồn”. Chậu phun sương có hai quai, kích cỡ ngang với chậu rửa mặt, đáy có vẽ hình bốn con cá, ở giữa có khắc rõ đồ hình Hà đồ trong Kinh Dịch. Cho nước vào tầm nửa chậu, sau đó dùng hai tay chà sát vào hai quai, nước bên trong chậu sẽ lập tức gợn sóng, sóng sẽ mạnh lên dần, sau đó phun ra 4 tia nước cao khoảng hai thước (60 cm), đồng thời phát ra âm thanh khi niệm hào thứ 6 của quẻ chấn trong Kinh Dịch. Các nhà khoa học của Mỹ, Nhật đã dùng mọi máy móc hiện đại cũng như những lý luận của khoa học hiện đại để nghiên cứu, với ý định tìm ra nguyên nhân làm gợn sóng, phát ra tia nước và phát ra âm thanh. Kết quả không tìm hiểu được gì và cũng đành phải thở dài bó tay. Tháng 10 năm 1986, các nhà khoa học Mỹ đã từng tạo ra một chiếc chậu mô phỏng lại chiếc chậu phun nước bằng đồng thau ở bảo tàng Hàng Châu nhưng thất bại. Kinh Dịch là một trong những môn khoa học cổ xưa nhất của Trung Hoa, nhưng khoa học hiện đại lại không thể lý giải nổi những điều bí ẩn trong đó, vậy khoa học hiện đại có phát triển hay không?

Nước cộng hòa Gabon có một lò phản ứng hạt nhân 2 tỷ năm, lò phản ứng này rộng vài kilomet nhưng nhiệt lượng ảnh hưởng tới môi trường xung quanh lại chỉ giới hạn trong phạm vi 40m. Điều ngạc nhiên hơn nữa là chất thải của lo phản ứng hạt nhân này lại không khuếch tán mà được giới hạn trong khu vực mỏ quặng,…. Khoa học kỹ thuật hiện đại còn không bằng được khoa học của 2 tỷ năm trước. Vậy khoa học hiện đại có phát triển hay không?

Khoa học hiện đại cho rằng, khi trên người mọc khối u thì có thể cắt bỏ bằng phương pháp phẫu thuật, và mọi người cũng đều nghĩ như thế. Nhưng tháng 12 năm 1992, khi người sáng lập Pháp Luân Công – ông Lý Hồng Chí, dẫn một số đệ tử đến tham gia hội sức khỏe đông phương diễn ra trong 10 ngày tại Bắc Kinh, đã có một sự việc như thế này: một người phụ nữ trung niên được chồng dìu đến trước mặt thầy Lý, người phụ nữ này có một khối u trong bụng, bụng của bà còn to hơn cả người mang thai sắp sinh, bà nói rằng bệnh viện không có cách nào chữa trị. Thầy Lý lập tức chữa cho bà, khoảng 10 đến 20 phút sau, bụng bà đã xẹp xuống. Cạp quần của bà lúc này có thể mặc vừa 2 người như bà. Không cần phẫu thuật mà khối u đã không cánh mà bay. Những kỳ tích điển hình như thế này nhiều vô kể trong số các học viên Pháp Luân Công. Khoa học hiện đại không cách nào giải thích được những kỳ tích này. Vậy khoa học có phát triển hay không?

Trên thế giới có bao nhiêu điều bí ẩn mà con người chưa giải thích được? Tam giác Bermuda, những hình vẽ trên cánh đồng lúa mạch, các vật thể bay không xác định (UFO), nguyên nhân sinh ra hiện tượng rối lượng tử, vật chất tối, … khoa học hiện đại gọi chúng là những ẩn đố, con người dùng khoa học chưa phát triển như thế này để kiểm chứng sự tồn tại của Thần, vậy thì sao có thể kiểm chứng được?

Những kinh sách của Thần mới là khoa học tối cao

Cơ học cổ điển của Newtow là đúng trong phạm vi ứng dụng của nó, nhưng dùng nó để kiểm nghiệm thuyết tương đối thì lại sai. Thuyết tương đối của Einstein cũng chỉ đúng khi ứng dụng trong phạm vi của nó, khi dùng tốc độ không đổi của ánh sáng để kiểm nghiệm sự tồn tại của hiện tượng rối lượng tử (trạng thái của một lượng tử sẽ đồng thời ảnh hưởng đến trạng thái của một lượng tử khác, cho dù chúng cách nhau bao nhiêu năm ánh sáng thì chúng đều đồng thời “chia sẻ” trạng thái tồn tại giữa chúng) trong mối quan hệ siêu việt không gian – thời gian giữa các hạt thì lại sai. Mặc dù khoa học ngày càng phát hiện ra nhiều không gian – thời gian, song mỗi khám phá khoa học mà nhân loại nhận thức được đều chỉ có một phạm vi ứng dụng nhất định và có tính giới hạn.

Einstein đã nói: “Những điều nhân loại biết được chỉ giới hạn trong một vòng tròn, còn những điều nhân loại chưa biết đó là thế giới bên ngoài vòng tròn và nó là vô hạn.” Nếu như vậy thì làm thế nào có thể dùng vòng tròn hữu hạn mà khoa học hiện đại nhận thức được để đi đo lường cái vô hạn bên ngoài vòng tròn chứ? Tại sao không dùng sự vô hạn bên ngoài vòng tròn để kiểm định sự hữu hạn bên trong vòng tròn? Sự vô hạn bên ngoài vòng tròn là gì? Câu trả lời nằm trong các tác phẩm kinh điển của Thần. Ví dụ:

Trong Kinh Phật có nói tới “Lục đạo luân hồi”, tức là con người sau khi chết sẽ phải luân hồi trong sáu đường thiên nhân đạo, nhân đạo, tu la đạo, súc sinh đạo, ngạ quỷ đạo, địa ngục đạo; lục đạo luân hồi này cho thấy rằng con người vì những việc tốt và việc ác mình đã làm khi còn sống mà phải đến những nơi khác nhau. Trước đây người ta đều cho rằng đây là mê tín. Tuy nhiên ngày nay thông qua những cuộc điều tra về các trường hợp luân hồi sau khi chết và những nghiên cứu thí nghiệm về trạng thái cận tử của con người, khoa học hiện đại đã phát hiện ra rằng hiện tượng luân hồi là có thật. Không phải chỉ có một vài nghiên cứu mà rất nhiều người tham gia nghiên cứu đã lần lượt trải qua quá trình từ không tin, chấn động, cho đến tin.

Trong bài viết “Nghiên cứu luân hồi chuyển thế – Chứng cứ về sự tồn tại vĩnh hằng của sinh mệnh” đã giới thiệu rất nhiều trường hợp về luân hồi chuyển sinh trên khắp thế giới. Làng Bình Dương, khu tự trị dân tộc Đồng, thành phố Hoài Hoá, tỉnh Hồ Nam có ít nhất 100 hiện tượng “người chuyển sinh”. Năm 2014, chuyên mục “Tờ fax đặc biệt” của đài truyền hình giáo dục Thượng Hải đã đưa tin về việc này, người dẫn chương trình cho biết: “Làng Bình Dương, huyện Thông Đạo, thành phố Hoài Hoá, tỉnh Hồ Nam có một chuyện thách thức những hiểu biết của chúng ta, ở đây có một nhóm người mà họ có thể nhớ được đời trước họ là ai, hơn nữa những người như vậy không phải là hiếm…”. Một lãnh đạo ở làng Bình Dương nói: “Dù không thể đứng từ góc độ khoa học để khảo sát, nghiên cứu về nguyên nhân của hiện tượng này, tuy nhiên loại hiện tượng văn hoá đặc biệt này lại rất phổ biến.” Khoa học hiện đại mới chỉ có thể nhìn thấy được sự tồn tại của hiện tượng này, còn nói về chuyển sinh như thế nào hay thế nào là lục đạo luân hồi thì lại không biết, vậy những gì được nói đến trong kinh sách của Thần chẳng phải là cao hơn khoa học của nhân loại hay sao?

Trong kinh sách của Thần có nói, Thần đã phỏng theo hình dạng của chính mình để tạo ra con người, lại còn tạo ra các vật sống, gia súc, côn trùng, thú hoang trên mặt đất, đồng thời phân rõ loài nào ra loài nấy. “Loài nào ra loài nấy” có nghĩa là sự tiến hoá từ loài này sang loài khác là điều không thể. Giả thiết về thuyết tiến hoá đã bác bỏ sự tồn tại của Thần, đi ngược lại với các kinh sách của Thần, và tất nhiên nó là một giả thiết hoang đường. Cuốn “Nguồn gốc của các loài” được phát hành hơn 100 năm nay nhưng không tìm được chứng cứ về quá trình tiến hoá giữa các loài, điều này chứng tỏ kinh sách của Thần mới là khoa học cao nhất.

Về căn bản, sinh mệnh không phải là tự nhiên hình thành, cũng không có chuyện chọn lọc tự nhiên, mối quan hệ giữa các loài với nhau cũng không phải là loài nào mạnh hơn thì ăn thịt loài khác, mà đó là một loại phương thức biểu hiện tương sinh tương khắc và cân bằng sinh thái do Thần sắp đặt. Cân bằng sinh thái mới có thể bảo đảm sự đa dạng của các loài, mới có thể làm cho giới tự nhiên sinh sôi phát triển, và điều này không có quan hệ gì với thuyết tiến hoá cả.

Có người nói: “đất” làm sao có thể tạo thành người được chứ? Tuy nhiên trong mắt của Thần thì phân tử cũng là đất, mà tế bào của người chẳng phải do phân tử cấu tạo thành hay sao? Thần đã dựa vào trí tuệ và thần thông của mình để dùng phân tử tạo thành con người. Có câu nói rằng “Thần thái hồng hào”. Bởi vì con người do “đất” tạo thành, nên thể hiện ra sắc thái của “đất”, nhưng thân thể của Thần không phải do đất cấu tạo thành, nên mới hiện ra sắc thái hồng hào của Thần, hào quang tỏa sáng xung quanh. Có một số người phủ nhận việc “con người do Thần tạo ra”, nên thường hay đưa ra vấn đề: người do Thần tạo ra, vậy Thần thì do ai tạo ra? Bạn có muốn hiểu được điều bí ẩn nhất này không? Vậy bạn hãy đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”, bạn sẽ tìm được đáp án trong đó.

Dùng khoa học hiện đại để phủ nhận sự tồn tại của Thần thì cũng giống như dùng những thứ hữu hạn trong vòng tròn để kiểm nghiệm những thứ vô hạn bên ngoài vòng tròn, vậy chẳng phải là đầu đuôi lẫn lộn hay sao?

Xem tiếp Phần 2

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/2016/10/06/154980.破解对信神的疑惑(一).html

Chia sẻ bài viết này

Ngày đăng: 22-02-2017
Các bài khác
 
 
|    Trang chủ    |    Giới thiệu    |    Liên lạc    |   Lưu trữ    |    Minh Huệ Net    |
  - Website này do các học viên Pháp Luân Đại Pháp thực hiện
- Tất cả các hoạt động của PLĐP đều miễn phí và do học viên tình nguyện đảm nhận