Trang chủTiên triTu luyệnNghệ thuậtDiễn đàn  
  English中文한국어Pусский  
Tìm kiếm
Chuyên mục

Liên kết

Bài chọn lọc
xem thêm
Con người không thật sự chết


Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[ChanhKien.org] Tôi từ nhỏ đã ốm yếu, bệnh tật, phải dựa vào thuốc mà sống, thế nhưng tôi vẫn luôn khổ não tìm kiếm ý nghĩa thật sự của đời người, con người sống là vì điều gì. Tuy vậy thuyết vô thần, thuyết tiến hóa, triết học đấu tranh của tà đảng Trung Cộng khiến tôi rơi vào cõi mênh mông mịt mù. Tôi luôn hoài nghi những câu chuyện thiện ác hữu báo mà người già thường hay kể có thật hay không, con người ta có kiếp sau hay không, tôn giáo có phải là thuốc phiện tinh thần như những lời tuyên truyền của tà đảng hay không, vân vân, tôi cảm thấy thật thật giả giả, tư tưởng dằn vặt trong mâu thuẫn.

Tuy nhiên khi lên cấp ba, tôi đã trải qua một sự việc khiến tôi tin rằng con người không thật sự chết, và cũng không phải chết là hết.

Kỳ thi vào trường cao đẳng năm đó diễn ra trong ba ngày 07, 08, 09 tháng 07, sáng ngày 05 tháng 07, khi đang đến lớp tự học buổi sáng, tôi đột nhiên xuất hiện triệu chứng miệng méo mắt lồi, liền lập tức xin nghỉ, vội vàng đạp xe đạp về nhà. Trên đường đi tôi phải dùng sách che mắt, nếu không mắt chỉ có thể nhìn lên trên mà không nhìn thấy đường đi. Khó khăn lắm tôi mới về được đến nhà, bố tôi là bác sĩ nhưng lại không có ở nhà, mẹ và bà nội tôi chưa từng gặp trường hợp thế này nên sợ hãi ghê lắm, không biết phải làm sao. Vừa hay có bà cô từ xa đến chơi đang ở nhà tôi giúp phơi lúa mạch. Cô vội vàng bảo tôi nằm lên giường, dùng khăn nóng đắp lên trán tôi. Tôi nói: “Tim con đập mạnh lắm”. Cô liền hỏi tôi: “Lúc về cháu đi đường nào?” Tôi nói: “Cháu đạp xe từ phía bên đường sắt về nhà”. Cô hỏi: “Có phải cháu đi ngang qua mộ ông nội không?” Tôi gật đầu. Cô vội vàng vào bếp lấy một cái chén đựng đầy nước trong, tay phải cầm một cây đũa cắm vào trong chén, cô nói: “Có phải ba đã về hay không? Nếu đúng thì cây đũa hãy đứng thẳng”. Nói xong cô buông tay ra, cây đũa rớt xuống “cạch” một tiếng. Nâng cây đũa lên lần nữa, cô lại hỏi: “Có phải là ông chú nhà này đã về hay không? Nếu đúng thì cây đũa hãy đứng thẳng”. Nói xong cô buông tay ra, cây đũa đã đứng thẳng. Được tận mắt nhìn thấy sự việc này, tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi nhớ cô tôi nói: “Hai hôm nay con định đi đốt vàng mã cho chú, nhưng vì bận quá nên chưa đi được, biết rằng chú ở bên đó đã hết tiền rồi, ngày mai con sẽ ra mộ đốt vàng mã, được rồi, chú hãy mau đi đi”. Nói xong liền vén rèm lên, chỉ nghe thấy “cạch” một tiếng, cây đũa rớt xuống. Cô hỏi tôi: “Tim cháu còn đập mạnh nữa không?” Tôi nói: “Cháu đỡ hơn nhiều rồi, không còn đập mạnh nữa”.

Sự việc này khiến tôi không còn dám cười cô là mê tín nữa, từ đó trở đi tôi tin rằng con người không thật sự chết, cũng không phải chết là hết. Con người sống ở đời, nếu làm việc thiện sẽ được phúc báo, còn làm việc xấu phải nhận ác báo, chỉ là đến sớm hay muộn mà thôi.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/2012/12/21/114811.人不是真的死了.html

Chia sẻ bài viết này

Ngày đăng: 30-08-2016
Các bài khác
 
 
|    Trang chủ    |    Giới thiệu    |    Liên lạc    |   Lưu trữ    |    Minh Huệ Net    |
  - Website này do các học viên Pháp Luân Đại Pháp thực hiện
- Tất cả các hoạt động của PLĐP đều miễn phí và do học viên tình nguyện đảm nhận