Trang chủTiên triTu luyệnNghệ thuậtDiễn đàn  
  English中文한국어Pусский  
Tìm kiếm
Chuyên mục

Liên kết

Bài chọn lọc
xem thêm
Câu chuyện tu luyện: Dạo bước trên núi đao


Tác giả: Hạo Thiên

[ChanhKien.org] Cách đây rất lâu, có một bộ lạc man rợ, ỷ vào tà thuật được truyền lại trong bộ lạc, chúng thường xuyên tập kích những ngôi chùa, làm hại các tăng nhân vô tội. Loại ma thuật này có thể biến thân thể chúng trở nên rất cường tráng, cao lớn. Chúng dùng tà thuật này để tập kích những ngôi chùa, giết hại các tăng nhân, khiến dân chúng khắp vùng lầm than, thống khổ. Rất nhiều chùa chiền và tăng nhân đã không cách nào thoát khỏi sự tàn hại của loại ma thuật này.

Một lần nọ, có vị tăng nhân rời khỏi chùa lên núi bế quan tu luyện. Khi ông trở về thì phát hiện ngôi chùa của mình đã bị phá nát, thiêu hủy, gần như không còn tăng nhân nào sống sót. Vị tăng nhân vô cùng đau đớn, quyết tâm trong phần đời còn lại của mình phải trừ bỏ thế lực tà ác này, nhưng ông chẳng biết bắt đầu từ đâu. Một hôm khi ngồi thiền, trong định ông gặp được Phật Tổ. Vị tăng nhân bèn hỏi Phật Tổ: “Xin Ngài chỉ cho con làm cách nào trừ bỏ triệt để mầm họa này?” Phật Tổ nói với ông rằng: “Cần phải vô vi”. Sau khi xuất định, ông vẫn luôn ngẫm nghĩ về lời của Phật Tổ, nhưng lại không hiểu rõ hàm nghĩa, cảm thấy vô cùng khổ não.

Vị tăng nhân vừa tu luyện, vừa tìm cách diệt trừ tà ác. Một lần nọ khi nhập định, Phật Tổ lại hiển hiện trước mặt ông, Ngài diễn hóa ra một ngọn núi đao, trên núi toàn là những thanh kiếm bằng đá vô cùng sắc bén. Những thanh kiếm đá sắc nhọn lởm chởm khiến người ta không khỏi rùng mình kinh hãi. Phật Tổ nói với ông rằng: “Nếu như con có thể đi lại tự do trên núi đao này thì con sẽ có thể loại trừ được mầm họa tà ác”. Nói xong Phật Tổ liền biến mất, chỉ còn lại núi đao trước mặt vị tăng nhân. Vị tăng nhân đi lên trên núi đao, ông thận trọng thử đứng trên những thanh kiếm đá, nhưng vẫn bị mũi kiếm sắc bén đâm rách lòng bàn chân. Trong lòng ông thực sự oán hận, hận bản thân không có năng lực chinh phục ngọn núi đao, hận bản thân không thể trừ bỏ mầm họa tà ác, hận bản thân không đủ nghị lực. Lần đầu tiên, tăng nhân mang theo tâm trạng bất lực, mang theo nỗi thất vọng tràn trề mà xuất định.

Mỗi lần xuất định, vị tăng nhân luôn nghĩ đến câu nói “cần phải vô vi” của Phật Tổ, cũng không ngừng suy nghĩ biện pháp chinh phục được núi đao. Một lần nọ, vị tăng nhân nghĩ ra nếu muốn không bị kiếm đâm bị thương thì cần phải khiến cho thân thể của mình nhẹ hơn cả thanh kiếm. Nhưng làm sao có thể khiến thân thể mình đạt đến trình độ đó? Thuận theo quá trình dần dần tu luyện, vị tăng nhân hiểu được rằng mỗi một lưỡi kiếm sắc bén trên núi đao đều là những cái tâm trong thế tục, nếu như không muốn bị cái tâm thế tục đâm bị thương, thì trước hết cần phải nhổ bỏ đi những thứ nơi thế tục từ trong tâm của mình. Sau khi ngộ ra, vị tăng nhân nhập định lần nữa, nhìn thấy núi đao không còn cảm thấy những lưỡi kiếm sắc bén kia có gì đáng sợ nữa. Dần dần, thân thể vị tăng nhân mỗi lúc một nhẹ hơn, sau khi không ngừng vứt bỏ những thứ nơi thế tục, thân thể càng lúc càng nhẹ giống như Tiên vậy, còn có thể bay trên không trung. Khi tăng nhân vượt qua khỏi thanh kiếm đá cuối cùng, có thể thật sự dạo bước tự do trên núi đao, ông bỗng nhiên hiểu ra hàm nghĩa vô vi mà Phật Tổ nói. Thì ra vô vi chính là không chấp trước, đối với hết thảy mọi thứ nơi thế tục đều không có bất cứ chấp trước nào cả. Lúc này, ông bỗng nhiên xuất định, trong lòng minh tỏ mọi điều.

Khi bộ lạc man rợ một lần nữa chuẩn bị tập kích một ngôi chùa ở nơi xa, vị tăng nhân nhanh như bay xuất hiện trước mặt thế lực tà ác. Thế lực tà ác thi triển đủ mọi phép thuật, biến thân thể chúng trở nên rất cao lớn, khi chúng hùng hổ vác kiếm định chém giết vị tăng nhân, thân thể nhẹ nhàng của vị tăng nhân trong chốc lát biến thành rất nhỏ, tựa như chuồn chuồn đạp nước vậy, đứng trên lưỡi đao của thế lực tà ác. Thế lực tà ác ngó bên này, tìm bên kia, thỉnh thoảng bắt được vị tăng nhân trong tay, nhưng ông liền biến thân mình trở nên ngày càng nhỏ hơn, nhẹ hơn, thoắt cái đã thoát ra từ kẽ hở trong lòng bàn tay chúng. Thế lực tà ác thấy vậy tức đến sôi cả máu, liền chém loạn lung tung như điên như dại. Kết quả là thế lực tà ác tàn sát lẫn nhau, ma thuật cũng tự tiêu tan. Vị tăng nhân đã bằng tâm thái vô vi tiêu trừ triệt để thế lực tà ác.

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/2011/10/23/78139.修炼故事:刀山漫步.html

Chia sẻ bài viết này

Ngày đăng: 22-05-2016
Các bài khác
 
 
|    Trang chủ    |    Giới thiệu    |    Liên lạc    |   Lưu trữ    |    Minh Huệ Net    |
  - Website này do các học viên Pháp Luân Đại Pháp thực hiện
- Tất cả các hoạt động của PLĐP đều miễn phí và do học viên tình nguyện đảm nhận